Chương 24: (Vô Đề)

Editor: trang bubble

Chăm sóc tốt Tiểu Hạo Hạo, Diệp Bội bắt đầu đưa sự chú ý tới trên người cô út Diệp.

"Cô út, con đấm lưng cho cô có được hay không?"

"Hả? Bội Bội à, sao con không đi đấm lưng cho mẹ con ấy?" Cô út Diệp cảm thấy có chút buồn cười đối với hành động lấy lòng của Diệp Bội, không biết cô cháu gái này lại có ý định gì.

Diệp Bội bĩu môi: "Cô út, thật sự cô không muốn con đấm lưng sao?"

"Thôi được rồi" Thấy bộ dạng Diệp Bội sắp khóc lên ngay, cô út Diệp bèn lập tức đồng ý, có điều sau khi Diệp Bội bắt đầu làm thì cô út Diệp trêu nói, "Bội Bội, có phải con có chuyện gì muốn cô út giúp một tay hay không đây, hay là muốn mua đồ gì, con nói với cô út, vậy cô út sẽ đi mua cho con." Nói xong bèn định lấy tiền từ trong túi tiền.

Diệp Bội khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ hình tượng của cô chính là dáng vẻ này sao, vội vàng ngăn lại động tác của cô út Diệp: "Cô út, con không có gì cần hay muốn mua, cô không cần phải bận rộn, là con muốn nói ba mẹ của con định sau khi mẹ sinh em bé xong thì đi thành phố H, cô út muốn cùng đi với nhà con không?"

"Thành phố H?" Cô út Diệp kinh ngạc kêu thành tiếng, "Xa như vậy, tại sao anh cả chưa từng nói với cô, hay chỉ là ý kiến của mình con vậy Bội Bội?"

"Cô út." Diệp Bội khoác tay lên trên người cô út Diệp, "Ý ba là chỗ thành phố H đó sẽ phát triển khá hơn một chút, hiện tại cũng đang hỏi thăm tin tức nơi đó, chẳng qua nếu như cô út có thể cùng đi theo nhà con thì tốt." Những lời này Diệp Bội cũng không có nói láo, bên thành phố H kia ba Diêu mẹ Diêu gọi điện thoại tới đây có lúc cũng sẽ nói chuyện phiếm với ba Diệp.

Hơn nữa không biết có phải là bởi vì Diệp Bội quạt gió thổi lửa ở bên cạnh hay không mà ba Diệp đã bắt đầu suy nghĩ đối với chuyện đi thành phố H rồi.

Cô út Diệp vỗ tay Diệp Bội, an ủi: "Các con đi thành phố H thì cứ đi thành phố H, cô đi làm cái gì, nhà của cô ở chỗ này, dượng út và em trai của con cũng ở nơi đây nên không thể nào đi xa."

Tuy rằng cô út Diệp nói như vậy, Diệp Bội vẫn thấy được trong mắt cô út lóe lên, lại liên tưởng tới lời Hạo Hạo nói, có lẽ cô ấy đã biết gì đó. Trong mắt lóe lên một tia sáng mờ, xem ra cô út cũng đã có dự định, chẳng qua ngại vì ly hôn thật sự ảnh hưởng không tốt trong nông thôn cho nên mới luôn nhẫn nại.

Vượt qua giới hạn, nếu như chuyện này đã khiến Diệp Bội làm lựa chọn, thì cô tuyệt đối sẽ không kiềm chế, nhìn một chút dáng vẻ cô út, Diệp Bội nở nụ cười: "Cô út, xem ra là con nghĩ quá ít, có điều Hạo Hạo coi như xong, con thật sự là không thích dượng út, không bằng cô út ly hôn với dượng út đi. Giống như trong sách nói, nếu như hai vợ chồng chung sống không hạnh phúc còn không bằng tách ra, nếu không quay đầu lại hai người đều đau khổ."

Cô út Diệp nở nụ cười ha ha: "Bội Bội cho dù con đã xem nhiều sách, thậm chí cũng không biết con đang xem sách gì, anh cả cũng không trông nom chút nào."

"Còn lâu mới vậy, ba con mới sẽ không trông nom con, hơn nữa sách có xem nhiều hơn cũng không phải là không có lợi, trên sách đều nói đọc sách vượt mười ngàn cuốn thì đặt bút như có thần, sau này con cũng nhất định phải đạt tới trạng thái này." Diệp Bội cũng không tính ép buộc cô út Diệp mau chóng tính toán được, chỉ là có vài thứ vẫn còn cần thấm vào từng chút, muốn cho cô út Diệp biết thật ra thì ly hôn cũng không phải là chuyện gì không thể làm, trang editor sau khi ly hôn cũng chưa chắc sẽ sống khổ sở.

Diệp Vân Tuyết cúi đầu tự hỏi gì đó, tuy là cô biết Bội Bội có thể chỉ là thuận miệng nói một chút, nhưng mà cô không thể không thừa nhận là cô đang nghiêm túc suy nghĩ khả năng này. Thời gian trước kia tuy là cô hối hận không thể nghe theo lời mẹ nói gả cho người kia, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn. Nhưng mà bây giờ, nếu như cô đã không vượt qua nổi nữa, vậy thì ly hôn cũng vẫn có thể coi là một chọn lựa rất tốt.

Lúc này, từ bên ngoài chỗ rẽ xuất hiện thêm vài người, dáng vẻ gió bụi mệt mỏi hiển nhiên là mới vừa đi bộ tới đây, đặc biệt là vào trong ngày tuyết rơi này càng có vẻ nhếch nhác hơn.

"Bội Bội......"

"Cô cả, dượng cả, anh, con đi gọi ba mẹ." Quả nhiên lễ mừng năm mới là một ngày thật tốt, thân thích người này tiếp người kia cũng đã tới, có một vài thân thích đã lâu chưa từng thấy cũng đều tới đây, không phải nói đời này, mà còn về đời trước, đừng bảo là Diệp Bội gả ra ngoài gần như rất ít về nhà, ngay cả chưa gả ra ngoài, theo thời gian trôi qua, luôn có người không chịu đựng được năm tháng qua đi mà chết, dù sao thì một người nhất định phải trải qua sinh lão bệnh tử.

Chỗ cô út Diệp kia Diệp Bội đã gieo một hạt mầm, hiện tại cứ xem lúc nào hạt mầm sẽ nảy mầm. Đến lúc đó Diệp Bội cũng coi là xong được một nỗi lòng, ít nhất đời này cô út Diệp tuyệt đối sẽ không luẩn quẩn trong lòng tìm tới cái chết.

Trong mấy ngày lễ mừng năm mới này các thân thích tới một tốp lại một đợt, người một nhà Diệp Bội cũng đi thăm thân thích.

Một ngày này, thân thích nhà họ Diệp đều đi xong rồi, Diệp Bội đang ở nhà nhàm chán nhìn ti vi trắng đen nhà mình, vào thời gian này vốn không có chuyện gì phải làm còn không bằng xem TV một chút, ít nhất còn có thể thấy Nhựơc Lâm, có điều Diệp Bội vẫn không thể không bùi ngùi người thời đại này thiếu thốn về phương diện giải trí.

"Đoán xem mình là ai?"

Sau lưng đột nhiên có người che ánh mắt của Diệp Bội, sau đó dùng giọng nói non nớt nói ra một câu như vậy. Diệp Bội thoáng cái đã đoán được người sau lưng này là ai, chỉ là, khóe miệng cô nhếch lên một đường cong: "Ái chà, tôi đoán một chút, là ai vậy ta, ôi, sao đoán cũng không đoán ra được, chỉ là có lẽ cũng không phải là người quan trọng gì, cậu buông ra cho tôi đi, tôi còn muốn xem ti vi đấy."

Nghe thấy Diệp Bội nói như vậy, người phía sau kia thật sự giống như đột nhiên lại tức giận, ôm cổ Diệp Bội, cứ bế lên từ trên ghế như vậy.

"Này này, Diêu Cẩn, anh buông em ra, anh có biết như vậy rất nguy hiểm hay không?!"

Diêu Cẩn để Diệp Bội xuống, nắm mũi Diệp Bội, trêu chọc: "Rốt cuộc em không làm bộ không biết, anh còn tưởng rằng nhanh như vậy em đã quên anh đấy."

"Sao có thể chứ, anh quan trọng vậy, trang bubble nhưng làm sao anh chưa báo cáo cho em anh sắp tới chứ?" Mặt khó chịu, Diệp Bội chất vấn Diêu Cẩn.

"Được rồi." Diêu Cẩn hôn xuống ở gò má của Diệp Bội, "Em đừng tức giận mà, cục cưng, anh cũng chỉ muốn cho em một ngạc nhiên thôi, bây giờ nhìn lại hiệu quả không tệ." Lần lượt xa cách, nhưng mà lần này có lẽ dễ chịu hơn nhiều so với lần trước, dù sao trong nhà Diệp Bội đã lắp điện thoại rồi, bình thường nếu nhớ chỉ cần một cú điện thoại là có thể tán gẫu để an ủi rồi.

Diệp Bội ngắt mặt của Diêu Cẩn, nhíu mày, luôn cảm thấy xúc cảm không tốt chút nào: "Anh gầy đi, rốt cuộc mấy ngày này anh đang làm gì vậy, em cảnh cáo anh... Nếu anh lại gầy đi nữa thì em không cần anh nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!