Chương 22: (Vô Đề)

Ăn xong cơm tất niên thì thời gian mới chỉ có năm giờ, thời đại này cũng

không có cái gì vui. Dưới sự thúc giục của ba Diệp mẹ Diệp, Diệp Bội đi

ra ngoài gọi điện thoại cho nhà bà ngoại, mấy ngày trước gặp nhau một

lần sau đó bởi vì lo thân thể mẹ Diệp cho nên cũng không ở nhà bà ngoại

bao lâu, lần này là lần đầu tiên liên lạc sau hôm ấy.

Nghe điện thoại đối diện là mợ cả của Diệp Bội.

"Alô, chào mợ cả, năm mới vui vẻ."

"Bội Bội à," Giọng nữ đối diện mang ý cười, "Nhà con ăn xong rồi sao?"

"Ăn rồi ạ, mợ cả, nhà mợ ăn xong chưa ạ?" Lúc này Diệp Bội chợt cảm thấy

giống như mình thật sự trở lại độ tuổi này, kể từ lớn lên sau đó kết hôn thì cô gần như không có thêm cảm giác như thế nữa.

"Vẫn chưa

đâu, nếu không Bội Bội con và ba mẹ cũng đến đây đi, trở lại qua một năm mới có được hay không." Thời gian lễ mừng năm mới của mỗi nhà cũng

không giống nhau, mà thời gian nhà bà ngoại Diệp Bội ăn cơm tối chính là thuộc về hơi trễ, dĩ nhiên, có lẽ vẫn sớm hơn một chút so với bình

thường.

"Không cần, mợ cả, con ăn no rồi, mới vừa nãy đã ăn thật nhiều rồi, hơn nữa mẹ con không tiện đi quá xa."

"Vậy thì thôi." Người đối diện cười nói, "Bội Bội hiếu thảo như vậy, mợ cũng không thể làm người xấu nhỉ, đúng rồi, bằng không nói vài lời với ông

ngoại và bà ngoại nhé."

"Dạ, mợ cả mợ mở chế độ nói rảnh tay đi." Sống lại một lần, đương nhiên Diệp Bội sẽ không thật sự làm chuyện gì

cứ phải thúc giục giống đứa bé vậy, nghe thấy đối diện giống như mở ra

hands

-free, Diệp Bội la lớn, "Ông ngoại, bà ngoại, cậu cả, cậu nhỏ, mọi

người năm mới vui vẻ."

Chuyện năm mới, một năm mới một lần, lúc này cuối cùng thì Diệp Bội cũng coi như lại làm con nít một lần nữa trong chốc lát.

Chúc tết một nhà bà ngoại xong sau đó Diệp Bội lại bắt đầu chúc tết từng nhà cho cô cả, nhà cô út vân vân. Dù sao hiện tại gần sang năm mới, Diệp

Bội cũng không hi vọng không khí lập tức giảm xuống, cho nên vào lúc gọi điện thoại cho nhà cô út cho dù nghe điện thoại chính là dượng út, cô

cũng cũng không dùng giọng không tốt để nói chuyện, chờ qua năm sau

đương nhiên cô sẽ tiếp tục áp dụng kế hoạch của mình.

Trong bóng đêm mùa đông rất nhanh sẽ tối xuống, người một nhà Diệp Bội ngồi quanh ở bên lò lửa trò chuyện, từ nhà này tới nhà kia, không khí rất náo nhiệt.

Nói chuyện một lúc, mẹ Diệp đột nhiên ngáp một cái, kể từ sau khi mang thai bà cũng rất dễ dàng mệt rã rời, hiện tại cũng là như vậy.

Ba Diệp cẩn thận mở miệng: "Ngọc Hi, có phải mình buồn ngủ hay không, không bằng đi ngủ trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!