"Ba, ba làm gì đấy?" Diệp Bội tò mò nhìn ba Diệp đi tới tới lui lui, còn kéo đường dây, cũng không đợi ba Diệp trả lời, Diệp Bội bèn tự mình đi
nhìn, không ngờ lại thấy trong phòng mình đã lắp xong điện thoại.
"Như thế nào, Bội Bội, không tệ chứ." Ba Diệp cười hả hê.
"Ừm, cám ơn ba." Sau khi nói xong không keo kiệt chút nào cho ba Diệp một nụ cười, ba Diệp có thể không giống người ba khác là mọi chuyện đều tốt,
nhưng không thể không nói cũng được cho là một người ba tốt xứng chức.
Ba Diệp cười ôm Diệp Bội lên: "Con gái trưởng thành, cũng không nghe theo
ba, vẫn là thằng nhóc kia có vẻ quan trọng đúng không?"
"Dĩ nhiên không phải, nhất định vẫn là ba khá quan trọng." Anh ấy và ba, hai
người này vốn cũng không thể so sánh, nhưng mà đối với Diệp Bội mà nói,
cô thừa nhận vào thời điểm nào đó thì trong lòng cảm thấy Diêu Cẩn tương đối quan trọng, bởi vì ba là của mẹ, ông xã là của mình.
Theo thời gian trôi qua nhanh chóng, mùa xuân năm nay cũng đến, đây là lần đầu tiên sau khi sống lại Diệp Bội qua tết âm lịch.
Lúc này đường còn chưa tưới nước bùn, mấy ngày trước lại vừa mới mưa, đường lầy lội nếu như muốn đi thật rất khó đi.
"Bội Bội......" Một người đàn ông mọc đầy râu quai nón xuất hiện ở trước mặt Diệp Bội.
"Cậu cả." Diệp Bội vui mừng kêu lên, từ sau khi cô trở lại cũng chưa có đi
qua nhà bà ngoại, đương nhiên cũng chưa gặp được cậu cả này, nhìn bộ mặt cậu đều là dáng vẻ râu ria thật sự buồn cười, rõ ràng mới hai mươi mấy
tuổi, nhưng xem ra có lẽ còn lớn hơn so với mẹ Diệp, "Sao cậu lại tới
đây, nhà con đang định đi đấy."
Cậu cả Diệp Bội ngắt mũi Diệp Bội: "Cậu không đến làm sao nhà con đi chứ, đây không phải là cậu đã tới đón nhà con à."
"Đông Vũ." Mẹ Diệp nâng cao bụng bự đi ra, "Sao cậu lại tới đây?"
"Chị." Tuy rằng trên mặt dần dần là râu quai nón, nhưng Lưu Đông vũ, cũng
chính là cậu cả Diệp Bội xem ra lại cũng không dọa người chút nào, "Cha
bảo em tới đón chị, lại nói bộ dạng này của chị cũng không dễ dàng không phải sao?" Bụng bảy tháng xem ra tuy cũng không phải đặc biệt lớn,
nhưng mà rất đồ sộ.
Lúc này ba Diệp cũng trở lại từ bên ngoài,
liếc mắt đã thấy Lưu Đông vũ: "Đông Vũ, vốn là anh còn định lúc xế chiều đi mượn chiếc xe đấy, không ngờ cậu đã tới rồi, cùng nhau ăn cơm thôi."
"Anh rể, không cần, trong nhà đã làm xong cơm, lúc này nhà anh đi theo em
đi, ba mẹ lại vẫn luôn nhắc tới lúc nào thì nhà anh mới có thể đi đấy,
còn có cũng đã lâu không gặp Bội Bội."
"Được được, cậu chờ một chút, chúng ta đi chuẩn bị ngay."
Diệp Bội nhìn dáng vẻ ba Diệp bận rộn không khỏi cười một tiếng, bây giờ tết âm lịch còn có dáng vẻ tết âm lịch, nhưng theo thời gian mỗi năm trôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!