Sau khi Diêu Cẩn đi, thời gian này giống như tên lửa bay đi một cái vèo, dĩ nhiên, công thần có thể làm cho thời gian đi được nhanh như vậy không
phải chính là điện thoại nhà Diệp Bội thì chẳng còn gì khác.
"Reng reng reng." Điện thoại lại reo.
Dưới lầu ba Diệp tiếp nhấc lên điện thoại: "Alô, Tiểu Cẩn à, Bội Bội còn
đang ngủ, con chờ, chú giúp con gọi em ấy." Che ống nói, ba Diệp la lớn, "Bội Bội, Tiểu Cẩn gọi điện thoại tới."
"Con không muốn nhận,
bảo anh ấy chờ một lát lại gọi tới." Diệp Bội ló đầu ra khỏi ổ chăn đáp
lại một tiếng, sau đó lại chui đầu vào, giữa mùa đông lạnh muốn chết, cô mới không muốn đứng lên đâu, hơn nữa gần như là Diêu Cẩn gọi điện thoại tới đây mỗi ngày ( cái này dĩ nhiên nguyên nhân không phải là Diêu Cẩn, mà bởi vì Diệp Bội đã nói, vì tiết kiệm tiền điện thoại của nhà mình,
cho nên yêu cầu Diêu Cẩn gọi điện thoại), dính chết rồi, cùng một dạng
với người ở chỗ này, "Cha, con không muốn dậy."
Không biết vì
sao, Diệp Bội cảm thấy trước kia cô cũng không phải là rất sợ lạnh,
nhưng bây giờ sống lại biến thành đứa bé, ngược lại cô bắt đầu sợ lạnh
rồi, hơn nữa còn là rất sợ cực kỳ sợ lạnh.
"Bội Bội, đã mười giờ, cũng nên dậy rồi, con xem Tiểu Cẩn nhà người ta, để phối hợp thời gian
của con, ngay cả thời gian gọi điện thoại tới đây cũng lùi lại, mặc quần áo nhanh lên một chút."
Diệp Bội cau mày, tuy rằng Ba Diệp nói như vậy, nhưng vẫn không muốn đứng lên: "Cha, không phải mẹ con còn đang ngủ sao?"
"Nhưng con với mẹ con giống nhau sao? Hiện tại trong bụng mẹ con có bé cưng,
nhanh lên một chút, trễ như vậy còn chưa chịu rời giường." Bản thân ba
Diệp đã rời giường thật sớm, quan trọng nhất là ông đã làm xong bữa sáng rất sớm sau đó bưng cho mẹ Diệp ăn rồi, mà Diệp Bội cũng ăn rồi, chỉ là làm ổ trong chăn cũng không định đi ra.
Không chịu không muốn bò dậy, trong lòng Diệp Bội càng ngày càng bất mãn đối với Diêu Cẩn, mặc
quần áo tử tế, bao bọc mình giống như gấu Bắc cực, lúc này Diệp Bội mới
đi xuống lầu.
"Alô." Lúc cầm điện thoại thì Diệp Bội vẫn tràn đầy khó chịu, giọng nói cũng uể oải, "Diêu Cẩn, không phải là anh đổi giờ
thành buổi chiều gọi tới ư, sao hôm nay sớm như vậy chứ." Kể từ sau khi
biết Diệp Bội càng ngày càng sợ lạnh thì Diêu Cẩn dùng rất nhiều biện
pháp, gửi từng loại quần áo, thiết bị giữ ấm đến đây, thậm chí vốn là
gọi điện thoại vào buổi sáng cũng đổi thành buổi chiều.
"Bà xã." Ống nói đối diện, giọng nói Diêu Cẩn có chút nặng nề.
Diệp Bội nghe thấy bộ dáng này của Diêu Cẩn vội vàng chỉnh chỉnh thân thể,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!