Có thể là sống thời
gian dài, có một số việc cũng đã thấy được, có vài người bạn coi người
ta là người nhà, người ta cũng chưa chắc xem ngươi trở thành người nhà,
giống như chú hai Diệp vậy, cho tới bây giờ đều chỉ biết đội ích lợi ở
trên đầu cũng không để ý tình thân gì đó, Diệp Bội thật sự là biết rõ
điểm này.
Đời trước nhà mình tuy rằng không có lăn lộn quá kém,
nhưng cũng không phải là tốt lắm, có lúc xảy ra việc gấp còn cần xin
người giúp một tay, mà chú hai này chính là nhân vật điển hình bỏ đá
xuống giếng, khiến lúc Diệp Bội đối mặt với ông cũng sẽ không có vẻ mặt
tốt.
"Ba." Nhìn ba Diệp, Diệp Bội lộ ra một khuôn mặt tươi cười,
"Ba vừa cực khổ trở về, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi." Chuyện chú
hai quả thật làm cho Diệp Bội rất bất mãn, nhưng đó dù sao cũng là
"Người ngoài", chờ khoảng thời gian này qua đi sau này chỉ sợ cũng sẽ
không có quá nhiều liên hệ với nhà mình, cần gì vì ông ta mà ầm ĩ nhà
mình không vui.
Ba Diệp vốn đúng là định nổi giận, nhưng khi thấy khuôn mặt tươi cười của con gái thì những thứ tức giận kia cũng như
không thấy, ôm lấy Diệp Bội đặt vào trên đùi của mình: "Con đó, thật là
không có biện pháp đối với con, chỉ là nhớ kỹ một chút, sau này dù sao
cũng không được nói như vậy với chú hai nữa, biết không?"
"Con biết rồi, ba."
Lúc này mẹ Diệp mới đi ra từ bên trong, trên tay cũng không cầm ly trà, có
lẽ cũng nghe được lời nói mới rồi: "Tôi thấy bọn họ cũng không phải là
tới uống trà, nên tôi không pha trà, chúng ta vẫn tiếp tục ăn cơm, không ăn nữa sẽ nguội lạnh."
Mẹ Diệp lên tiếng, ba Diệp cũng không
tiện nói gì, chào hỏi với Diêu Cẩn: "Tới đây, ăn nhiều một chút, còn có
Bội Bội, muốn ba đút cho con ăn sao?" Tức giận đi rồi, ba Diệp vẫn là ba Diệp kia.
"Không cần, tự con ăn." Tuổi đã lớn như vậy, nếu còn
để ba đút, Diệp Bội có thể khẳng định về sau chuyện này nhất định sẽ bị
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!