Ba Diệp thì khuất phục không thể làm gì, một mặt là vợ, mặt khác là con
gái, còn có một người mà ông hoàn toàn cũng không biết chuyện, quan
trọng nhất là cậu bé này và bản thân gặp nhau ở trên xe lại khéo như vậy là đến nhà mình.
Kế tiếp mẹ Diệp nói ngọn nguồn cho ba Diệp, đợi đến lúc nói xong thì thời gian đã hơn sáu giờ.
Nghe xong cả sự việc, ba Diệp nhíu nhíu mày, nhìn Diêu Cẩn: "Từ trong chuyện này có thể thấy được nhóc con quả thật không tệ, có can đảm, nhưng có
một chút chú không thể chấp nhận, tại sao con luôn quấn quít lấy con gái của chú?"
Nghe được câu này, Diêu Cẩn thật sự là ngây ngẩn cả
người, bởi vì kiếp trước ba Diệp cũng đã hỏi anh vấn đề tương tự này,
chỉ là anh đã trả lời như thế nào nhỉ, đúng rồi, hình như anh nói mình
nhất định có thể mang lại hạnh phúc đời sau cho Diệp Bội. Kết quả cuối
cùng tuy là về mặt tiền tài cũng không làm được, nhưng trong sinh hoạt
hàng ngày lại làm được, chỉ là, Diêu Cẩn nhìn một chút tay của mình,
quan trọng là hiện tại anh mới chỉ có chín tuổi, dù nói chuyện gì đều là nói suông.
Mẹ Diệp ở bên cạnh im lặng nở nụ cười, tình huống như thế giống như Diêu Cẩn đã là một đứa con rể chừng hai mươi tuổi tới nhà rồi, ba Diệp đang khảo nghiệm người con rể này rốt cuộc như thế nào, có xứng hay không xứng với con gái của mình. Qua một lúc lâu, mẹ Diệp cảm
thấy cơ hội xấp xỉ rồi, đang định đổi chủ đề, đúng lúc này, Diêu Cẩn đột nhiên lên tiếng.
"Chú, bây giờ con còn nhỏ, không thể bảo đảm
cái gì, con chỉ có thể nói chính là con nhất định sẽ đối xử thật tốt với Bội Bội, tuyệt đối sẽ không để Bội Bội bị người khác bắt nạt, cho dù
xuất hiện tình huống nguy hiểm như thế nào thì con đều sẽ bảo vệ Bội Bội ở phía sau, không để em ấy chịu một chút tổn thương." Những thứ khác có lẽ Diêu Cẩn vẫn không thể cho phép cam kết, nhưng điểm này thì anh nhất định có thể làm được, giống như kiếp trước vậy, dù khi đó mình cũng
chưa thật sự che chở chu đáo cho Diệp Bội.
"Hi vọng con nói được làm được." Cuối cùng thì trên mặt ba Diệp lộ ra nụ cười.
"Kiến Quân." Mẹ Diệp ở bên cạnh đẩy ba Diệp một cái, "Được rồi, cười cái gì,
thật sự giống như cho là đến lúc đó vậy, đến lúc đó con gái mình lấy
chồng thật không biết mình lại nói cái gì, mình đừng quên trước mặt mình là hai đứa trẻ, tôi đói rồi, trước đi nấu cơm thôi."
"Ồ, hừ,
tôi biết rồi, Ngọc Hi mình nghỉ đi, tôi đi nấu cơm." Nghe được lời mẹ
Diệp nói, ba Diệp bèn vội vàng đứng lên rồi đi tới phòng bếp.
Diệp Bội vỗ vỗ vai Diêu Cẩn: "Có nhiều chỗ anh còn phải học tập với ba em,
cho dù có lúc em cũng nhìn ông rất không vừa mắt, nhưng vẫn coi như là
một người chồng tốt, có ít nhất một điểm, nếu ba em ở nhà thì mẹ em
tuyệt đối sẽ không xuống bếp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!