Chương 15: (Vô Đề)

"Niếp Niếp, ba đã về, có nhớ ba không nào." Giọng nói hào phóng vang lên ở

chỗ rẽ, cũng không lâu lắm đã xuất hiện một người đàn ông chừng ba mươi

tuổi, trên tay còn xách theo túi lớn túi nhỏ, lúc thấy Diệp Bội thì nụ

cười trên mặt càng thêm nồng đậm.

Tuy là dáng vẻ trẻ tuổi hơn

nhiều, nhưng Diệp Bội vẫn là nhìn một cái đã nhận ra đối phương: "Ba, ba trở lại rồi." Chỉ là dù vui mừng thì vui mừng, nhưng Diệp Bội đã không

làm ra sự xúc động xông lên ngay khoảnh khắc gặp ba kia như khi mình còn bé.

"Niếp Niếp," Ngược lại ba Diệp không để ý chút nào, đi tới

trước mặt Diệp Bội, buông số túi trên tay rồi ôm cô lên, cười trêu nói:

"Ái chà, lại lớn lên, đúng là một ngày một hình dáng, chỉ là tiếp theo

thì ba có thể ở cùng với hai mẹ con rồi."

Mẹ Diệp đi từ cửa ra ngoài, nghe được chính là những lời này của ba Diệp: "Mình không đi ra ngoài nữa sao?"

"Không đi nữa, ở nhà tìm chút công việc làm, chờ mình sinh con xongtôi lại

đi ra ngoài, mình xem, tôi cũng lấy công cụ về lại." Theo ánh mắt của ba Diệp, Diệp Bội cũng nhìn thấy một đống đồ lớn chất đống trên mặt đất

kia, ba Diệp là thợ mộc, tuy là công việc ở bên ngoài có thể kiếm được

nhiều hơn chút, nhưng cho dù ở trong nhà cũng vẫn có thể tìm được việc

làm, không lo ăn uống.

"Vậy thì tốt rồi, mình còn chưa ăn cơm

phải không, tôi đi làm chút đồ cho mình ăn." Không có chuyện gì có thể

càng tốt hơn so với chồng bầu bạn ở bên cạnh, nụ cười trên mặt mẹ Diệp

càng ngày càng sâu.

Diệp Bội đành chịu nhìn hai người này, nhàm

chán nhìn cảnh tượng sau lưng ba Diệp, ngay trong nháy mắt đó Diệp Bội

kinh ngạc trợn to hai mắt: "Sao anh lại tới đây, không phải em bảo anh

đừng tới nữa sao?" Diệp Bội nhảy xuống từ trên người ba Diệp đi tới

trước mặt người kia.

Chỉ là cơn tức giận của Diệp Bội hiển nhiên

không có truyền đạt đến trong lòng của đối phương, chỉ thấy anh vươn tay xoa xoa tóc Diệp Bội, khóe miệng tươi cười: "Bởi vì anh nhớ em quá."

Cũng chỉ một câu như vậy, thành công loại trừ cơn tức giận của Diệp Bội,

giang hai tay ra ôm lấy đối phương: "Diêu Cẩn, em cũng nhớ anh." Vợ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!