"Chị dâu cả à," Cô út Diệp cười ha hả nói, "Bội Bội đúng là càng ngày càng nghe lời, chờ anh
cả trở lại nhất định sẽ rất vui vẻ."
"Hi vọng như thế." Mẹ Diệp
thật ra thì đối với Diệp Bội cũng càng ngày càng hài lòng, từ khi Diệp
Bội lên tiểu học, bắt đầu từ ngày đó giống như đột nhiên lại hiểu
chuyện, mỗi ngày đều tự mình giặt quần áo sau khi tắm rửa, thậm chí có
lúc bà nấu cơm còn ở bên cạnh nhìn, nói là chờ sau này lúc có thể tới
bếp lò thì làm cơm cho bà ăn, tuy rằng nói không biết có thể thực hiện
hay không, nhưng vui vẻ là chắc chắn.
Điền Hạo Hạo có thể đã
chơi mệt rồi, cũng dừng lại, chạy đến bên cạnh cô út Diệp nhìn động tác
của Diệp Bội, tò mò hỏi: "Chị, chị đang làm gì đó?"
"Đấm chân cho mẹ em, em muốn cùng làm hay không, chơi rất vui nha." Diệp Bội làm chị
quen rồi, không chỉ là bên bà nội, cho dù cộng thêm bên ông ngoại và bà
ngoại kia trên mình cũng chỉ có một anh trai, cho nên bình thường cô đều làm chị cũng coi là mò mẫm tương đối rõ ràng đối với tâm lý trẻ con.
Quả nhiên, Điền Hạo Hạo bị lời Diệp Bội nói gợi ra hứng thú, vui mừng kêu
lên: "Được, em cũng đấm chân cho mẹ." Nói xong cũng từng chút một bắt
đầu đấm chân, tuy là về động tác thật chẳng ra cái, nhưng khi nhìn vẻ
mặt cô út Diệp vẫn rất hưởng thụ.
"Vân Tuyết à" Mẹ Diệp trêu ghẹo nói, "Em xem Hạo Hạo cũng rất nghe lời không phải sao?" Diệp Vân Tuyết
là tên cô út Diệp, Diệp Bội còn có một cô cả gọi Diệp Vân Phong, hai cái tên này nghe rất lãng mạn, nhưng trên thực tế nghe nói hồi đó lúc ông
bà nội đặt tên cũng chỉ là tuỳ tiện tìm chữ trong tự điển Tân Hoa, giống như chỉ ngoài hai người này ra thì ba anh em giống nhau, ba Diệp Bội
gọi là Diệp Kiến Quân, chú hai gọi là Diệp Kiến Quốc, chú út gọi là Diệp Kiến Đảng, tên như vậy mới là phù hợp tình trong nước.
"Đó cũng
là Bội Bội dạy, tự mình thằng nhóc thúi này tuyệt đối sẽ không hiếu
thuận như vậy, chơi còn không kịp đấy." Diệp Vân Tuyết cười xoa đầu con
trai của mình, trong lòng rõ ràng là một chuyện, vui vẻ là một chuyện
khác, ít nhất lúc này con trai tuyệt đối là ngoan.
Điền Hạo Hạo
mở to đôi mắt mờ mịt mà còn vô tội nhìn mẹ nhà mình, nhưng tay không có
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!