Chương 10: (Vô Đề)

"Mẹ, con đã về."

"Ừ," Mẹ Diệp quay đầu, trong nháy mắt đã thấy Nhược Lâm, "Đây là bạn học mới của con phải không? Sao mẹ không biết."

"Đúng ạ, Nhược Lâm chỉ tới lớp chúng con mấy ngày, mấy ngày nữa sẽ đi, con đi dạo với bạn ấy một chút trước."

"Chào cô ạ." Nhược Lâm lanh lợi cười, chào hỏi với mẹ Diệp.

Mẹ Diệp cũng cười cười: "Thật là lanh lợi, nếu như muốn tới tìm Bội Bội nhà cô chơi thì cứ việc qua đây là được, biết không?"

Trên mặt lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, Nhược Lâm gật đầu: "Con biết rồi, cám ơn cô ạ."

Diệp Bội cất xong cặp sách sau đã thấy tình hình như vậy, không biết vì sao, cảm thấy lúc Nhược Lâm đối mặt người lớn giống như bị lập ra phép tắc

gì đó, động tác kia, nụ cười kia giống như là bị huấn luyện ra.

"Mẹ, vậy thì con và Nhược Lâm đi trước."

"Ừ, nhớ trở về sớm chút."

"Con biết rồi." Dắt tay Nhược Lâm, hai người đi ra ngoài.

Mà Nhược Lâm, dưới tình huống đang bị Diệp Bội lôi kéo vẫn không quên quay đầu lại nói lời chào tạm biệt với mẹ Diệp: "Tạm biệt cô ạ."

Rời

đi cảnh tượng như vậy, thì Nhược Lâm biến thành bộ dáng lúc trước, đầy

sức sống: "Ha ha, Bội Bội, cậu muốn đưa tớ đi đâu vậy?"

"Đi chơi

đó." Vốn là Diệp Bội định nói cho Nhược Lâm, nhưng sau đó suy nghĩ một

chút vẫn lại thôi, nếu như sau này trở thành nghệ sĩ thì nhất định phải

lễ phép, nếu không khó tránh khỏi sẽ bị người lên án.

Diệp Bội

dẫn Nhược Lâm đến một sân thể dục lớn, đã có rất nhiều người ở đó, không chỉ có bạn học lớp mình, còn có học sinh lớp lớn.

"Bội Bội, Nhược Lâm," Diệp Tuyệt vẫy tay với hai người, "Ở chỗ này."

"Duyệt Duyệt, Hiểu Hiểu, hôm nay chơi cái gì thế?" Cô đã rất lâu không ra rồi, nếu không phải là vì Nhược Lâm, thật ra thì Diệp Bội càng muốn ở nhà

làm một chút chuyện của mình.

Tên của Hiểu Hiểu không gọi là Diệp Hiểu, mà là Diệp Hiểu Hiểu, lúc này trên tay cô ấy đang cầm một cọc gỗ: "Chơi nhảy ô vuông đi, chúng ta vừa vặn có bốn người." Nói xong cũng

vạch lên trên mặt đất, chỉ sau chốc lát đã xuất hiện một hình mẫu.

"Nhược Lâm, tớ nghĩ là cậu cũng không biết chơi, tớ dạy cho cậu nhé, trước

tiên chúng ta ném cục đá vào một cái ô vuông trong đó, trang #ddlqd#

bubble rồi cậu nhảy qua, bước đầu là như vầy," Diệp Tuyệt tự mình nhảy,

rất nhanh đã đến ô vuông có cục đá kia, "Nhưng mà một bước cuối cùng sẽ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!