Chương 18: (Vô Đề)

Lễ kết hôn.

---- 3 ngày sau----

" Chào chú Lạc Kỳ, không ngờ có ngày chú cháu ta được làm sui gia. "

- Hạ Minh lấy ly rượu vang nhẹ chạm vào ly của ông nội Lạc Kỳ.

" Haha, ta cũng không ngờ có ngày này, thằng nhóc hồi đó theo ta đòi học bắn chim bây giờ lại thành sui gia của ta, lại còn là ba chồng của cháu gái ta, hahaha"

- ông cười hiền từ, ngụm một ngụm rượu vang và hướng mắt nhìn lễ đường tuyệt mỹ.

" Hihi, cháu không dám, chú mãi là người thầy mà cháu kính trọng nhất"

- Hạ Minh lại nhìn ông mà cười nói. Đây là người thầy của ông lúc ông còn học cấp II rồi sau đó ông cứ bám riết đòi học kinh nghiệm thương trường. Xem ra thầy cũng thật rộng lượng, truyền dạy tất cả cho ông, nếu là người khác thì ông " bấm nút" lâu rồi, ông quý thầy vô cùng…

" Haizz.. mới đây mà đã 18 năm, ta cũng chĩ ở cùng đứa cháu yêu chỉ một năm ngắn ngủi, thật là thương tâm khi phải xa nó.."

- ông lại ngụm một ngụm mà nghẹn ngào.

" Ai nói ông sẽ một mình, cháu mãi mãi ở cạnh ông, sau này lấy chồng, cháu vẫn mãi ở nhà ông, làm đứa cháu hiếu thảo của ông, không bao giờ rời xa ông!!"

- bỗng từ đâu một tiếng nói thanh thót đầy lòng kiêng nghị tiến lại. Nó mặc một bộ đồ cưới đầy pha lê, đeo những chiếc hoa tai, vòng cỗ làm bằng kim cương và chiếc gương miệng nó đang đeo được kết bằng ngọc trai khắc hình hoa sen tinh xảo. Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ nhìn mà hút hồn người khác, chẳng còn lời nào nói bởi vẻ đẹp của nó.

Hôm nay là ngày cưới của nó, nó được trở thành cô dâu trong cái ngày hạnh phúc của bao cô gái. Dù biết đây không phải là hôn lễ thật sự trong trái tim nó nhưng nó lại cảm thấy có một cảm giác ấm áp và cứ như là phải xa nội nó thật. Nó nghẹn ngào bước đến, hốc mắt đã ươn ướt.

" Này, cháu gái yêu, cháu đã phải đi lấy chồng, đừng nên quấn lấy ông, còn chồng cháu thì sao"

- ông nó cười, một nụ cười thật tội nghiệp, cứ thế.. nước mắt không cầm được mà rơi xuống…

" Này.. cháu không cho phép ông nói như thế…. Cháu.. cháu không muốn xa ông …cháu muốn mãi mãi ở cạnh ông a.. oa.. oa"

- nó nức nỡ ôm chầm lấy nội nó…….. Hai ông cháu khóc làm cho cả thính phòng thấy mà cảm động theo.. Không khí im lặng..

Hắn bước đến, khi thấy cảnh này, cũng thông cảm cho nó.. nhưng.. sao hắn lại thấy ghen tị với ông nội nó như thế? Mà sao nó ôm lâu thế chứ.. buông ra thì chết à? Thật đáng ngờ là ngay cả hắn cũng không nghĩ tới hắn lại.. lại ghen với ông nội nó a!!

Nó…khi khóc xong, lau khô nước mà mà nức nỡ với ông nó..

" Ông.. cháu không muốn xa ông.. ông.. cháu không muốn lấy chồng…!!!!"

- nó lại òa khóc mà ôm ông nó.

" KHÔNG ĐƯỢC"

- bất chợt hắn không tự chủ được mà hét lên. Ánh mắt mọi người lập tức tập trung về hắn.. Ah ha.. thi ra là chú rể.. khôi ngô thật nha.. không phải nói là hơn cả đẹp trai nhaa….

" Tại sao chứ…?"

- nó nức nở hướng hắn mà nói.

------ KHông khí lại trở nên căng thẳng----------

" Ô hô, cháu của ông, cháu là con gái, lớn lên phải lấy chồng, đừng lo cho ông, nếu rãnh thì về với ông"

- ông nó ngưng khóc, nhìn nó cười hiền lành.

Nó hiểu cảm giác của ông, một cảm giác mất mác vô cùng và nó cũng vậy.

" Cháu hứa, cháu hứa tối thiểu 3 lần một tuần cháu sẽ về thăm ông"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!