Chương 8: Tôi Ghét Anh

- Anh làm cái quái gì thế hả.

- C.... cô...

- Anh hơi giật mình khi cô hét toáng lên.

- Đúng là đồ quá quắc mà. Sao anh không đi chơi với mấy con ẻo lả ngoài kia của anh đi. Đến kím chuyện với tôi làm gì. Được rồi. Anh ghét tôi lắm nên mới không cho tôi ngồi đây chứ gì. OK. Tôi sẽ đi cho anh vừa lòng.

- Cô tung ra một tràng. Mắt cũng bắt đầu đỏ hoe. Cô hừ lạnh. Rồi chạy đi. Anh đứng đó thẫn thờ nhìn cô. Lông mày xô lại với nhau.

- Bảo An.... Bảo An à

- Nó thấy cô chạy đi sốt ruột. Vừa đứng dậy định chạy theo thì có một bàn tay nắm cô lại.

- Em ngồi yên đây đi.

- Hắn bỗng trở mặt nghiêm túc.

- Nhưng... nhưng mà.... Không được tôi phải theo cô ấy thôi.

- Nó rồi nó dùng hết sức hất tay hắn ra chạy được mấy bước thì hắn nắm tay nó đi luôn, đến trước mặt anh.

- Mày làm sao vậy?

- Hắn nhíu mày nhìn anh, rồi lôi nó đi, nó ngơ ngác đi theo, hắn siết tay nó chặt quá làm nó không cách nào vùng ra chạy được.

Câu nói của hắn hay làm anh sựt tỉnh. Rồi anh chạy một mạch ra khỏi lớp. Anh đi kím

...... chính là đi kím cô.

- Giải tán! Giản tán mấy đứa ơi.

- Cô nàng lớp trưởng thấy anh cũng chạy ra khỏi lớp, chậc lưỡi thở dài. Vỗ vỗ tay ổn định lại lớp học.

Anh kím cô hết cả bốn dãy của trường. Đến phòng hiệu trưởng anh cũng đá văng cửa, làm ông hiệu trưởng muốn rớt tim ra ngoài ( Chậc. Thêm vài lần vậy nữa chắc ông đứng tim chết tại chỗ quá ). Anh đứng đứng lại thở dốc. Bình tĩnh suy nghĩ

" Cô ta như vậy chắc sẽ kím chỗ nào ít người vắng vẻ vậy thì...."

Anh như biết được chỗ cô ở thì tức tốc chạy đến. Anh cũng không hiểu. không thể hiểu nổi mình, tại sao chạy vắt dò lên cổ chạy kím cô ta như vậy nữa. Anh cũng không quan tâm. Giờ quan trọng nhất đối với anh là cô đang ở đâu thôi.

~ Khuôn viên trường

~Cô chạy ào ra đây. Lí do cô biết được là nhờ vào tấm bản đồ cô vô tình thấy lúc đi ngay qua sơ đồ của trường. Cô đứng trước một cái cây to lá xanh um tùm không khí lẫn phong ở đây rất đẹp thoải mái và yên tĩnh. Cô khóc.

- Tại sao chứ. TẠI SAO. Mình làm gì sai hay làm gì có lỗi với ai à. Sao mọi chuyện lại xảy ra như thế này đây. Mình làm gì sai chứ... hức hức.... Sao ai cũng đối xử với mình thế chứ..... Từ khi nào mình trở yếu đuối như vầy đây.... hức hức....

- Vỏ bọc của cô dường biến mất sự lạnh lùng mạnh mẽ thường ngày của cô như tan biến thay vào đó là sự yếu đuối như một viên pha lê nếu không biết cách trân trọng sẽ vỡ tan ra.

- C.... cô.... tại sao lại nói thế?

- Anh đã đến mồ hồi anh ước như chuột lột. Chiếc áo sơ mi trắng kia đã bị thấm nước hốp sát vào người anh có thể nhìn thấy xuyên thấu được cơ thể săn chắc 6 múi của anh.

-...... Anh đến đây làm gì. Đi đi.

- Cô giật mình. Không dám khóc nữa cũng chẳng dám nhúch nhích người cô như đóng băng lại tại chỗ. Như làm việc gì xấu bị người khác phát hiện ấy.

- Cô..... khóc sao

- Anh bước gần đến bên cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!