Chương 36: Người thứ ba

Sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ. Sau khi thức dậy, vệ sinh cá nhân rồi thay đồ xong xuôi, Hoàng Huân sang đánh thức Diễm Chi. Mở cửa bước vào, đúng như hắn dự đoán, cái " cục mỡ " này vẫn còn đang say giấc nòng. Không nỡ đánh thức nó dậy, thế là bạn Hoàng Huân đành ngồi ngắm bạn Diễm Chi đang ngủ say mê. 10 phút sau, Hoàng Huân đành phải đứng dậy thức thức nó, vừa nói vừa lay lay nó :

- Chi! Dậy đi, không còn sớm nữa đâu!

Đáp lại hắn chỉ có tiếng khò khò của Diễm Chi. Hoàng Huân kiên nhẫn gọi tiếp :

- Dậy, Dậy đi nào!

- .....

- Trễ lắm rồi em mà không dậy là trễ học chắc luôn!

- ....

- Vẫn không chịu dậy à? Không dậy là hồi chạy sấp mặt đấy.

-.....

Hoàng Huân như mất hết kiên nhẫn, dịu dàng hả? Nảy giờ là hắn vượt qua giới hạn bản thân để gọi nó dậy rồi. Giờ hắn kêu mà nó không dậy nữa thì chỉ còn một chiêu thôi :

- Bây giờ......

Hoàng Huân còn chưa nói hết câu, một chiếc gối chimte đáp thẳng vào khuôn mặt nam thần của hắn.

- Trời ạ! Thằng nào mà mới sáng sớm ra mà nói nhiều veler, bộ nó im chắc thiên hạ nó câm đây mà. Thằng này không nói nhiều ai nói nhiều. Nói nhiều quá mà!!!!! Khổ thân tui ngủ cũng không yên với cái thằng này

Diễm Chi, tức giận nói, nói vậy thôi chứ mắt vẫn nhắm ghiền.

Hoàng Huân bị nó chửi thế, thì máu dồn tới não, vỗ cái bốp vào mông nó, tức giận bảo :

- Em nói gì thế hả? Chưa tỉnh ngủ phải không?

Diễm Chi đau đớn ngồi bật dậy, nhìn thấy hắn thì một tia suy nghĩ nguy hiểm lóe lên.

" Dám đánh bà cơ đấy, bà cho mi biết tay "

Nó chợt khóc óe lên, mặt đáng thương, uất ức nói :

- Hức... Anh dám đánh tôi, anh ác lắm, tôi không nói chuyện với anh nữa, anh đi đi.

Nhìn thấy mặt mày nó nhem nhuốc, đầy nước mắt hắn tóa hỏa, hoảng sợ, ôm nó vào lòng, lập tức xoa dịu nó :

- Này, là anh sai được chưa? Ngoan, đừng khóc nữa nào!

- Tránh ra, tôi ghét anh lắm

Hoàng Huân thở dài, nuông chiều Diễm Chi:

- Rồi rồi, ghét anh cũng được, vậy nín khóc nhé?

Thấy hắn ngọt ngào dỗ mình như thế, nó chợt nổi cả da gà, lập tức đánh trống lảng:

- Anh ra ngoài đi, tôi thay đồ rồi xuống.

- Ừ, lẹ lên. Trễ học rồi!

- Biết rồi.....

Thầy Hoàng Huân bước ra ngoài, Diễm Chi gắp chăn gối lại gọn gàng rồi nó uể oải lê thân ra khỏi gường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!