n chơi thả ga với cô xong là đã chiều tối, Trần Ngọc Diễm Chi trực tiếp về thẳng nhà. Về đến nhà, thì chẳng thấy ai cả, căn biệt thự to lớn giờ chỉ có mình nó. Nó bật đèn trong nhà, rồi lên lầu đi tắm.
Sau một hồi tắm xong Diễm Chi xuống bếp kím nước uống, thì thấy quản gia Lục, nó lập tức hỏi ngay:
- Cháu chào bác Lục! Bác ơi, mọi người đi đâu hết cả rồi bác?
Thấy Trần Ngọc Diễm Chi hou3 mình, quản gia Lục cũng nhanh chóng chả lời:
- Chào tiểu thư, ông bà Ngô và thiếu gia đến công ty có chuyện gấp rồi ạ, còn tiểu thư Âu tôi cũng không rõ lắm ạ.
- Ồ! Con hiểu rồi, mà sao người làm đâu hết cả rồi bác?
- À người làm ở Ngô Gia 1 tháng sẽ được về thăm gia đình một lần, và hôm nay là ngày đó ạ!.
Bác quản gia Lục vui vẻ trả lời những thắc mắc, và cũng không quên quan tâm Ngô ohu nhân tương lai:
- Tiểu thư cần gì sao ạ? Tôi sẽ làm giúp tiểu thư!
- A A không cần phiền quản gia Lục đâu, à mà Bác Lục đừng dùng kính ngữ với cháu nữa, tính về mọi mặt bác đều lớn hơn cháu mà. Vậy nhé, chào bác Lục.
Trần Ngọc Diễm Chi tạm biệt quản gia Lục rồi, chạy ra phòng khách bật Tivi lên xem Tom&Jenny, đây là bộ phim hoạt hình mà nó cực thích, cứ mỗi lần coi là nó cười bất chấp, và lần này cũng không ngoại lệ. : v
Ông bà Ngô và Hoàng Huân đã giải quyết xong công việc, họ cùng nhau trở về. Trên xe, không khí khá im lặng, bà Ngô đương nhiên không điều này, liền lên tiếng phá cái sự lạnh lùng chủa cha con ông Ngô:
- Hoàng Huân à!.
- Sao ạ?
Mẹ hắn, khá đăm chiêu, nhưng cũng nói:
- Hmmm thật ra Khúc Hạ vài tháng....
- Sao??? Vài tháng? Mẹ đùa con à? Con chỉ nghĩ cho nó ở đêm nay ngày mai nó sẽ phải cuốn gối đi chứ?
Chưa để mẹ nói hết câu, lập tức xông vào, hắn vốn tâm trạng không tốt, mặt lập tức trở nên đen xì
- Mẹ....
- Là ba. Ba đã cho nó ở lại nhà mình đấy.
Ông Ngô vừa nói vừa xoay sang đối mặt với con mình.
- Sao ba lại...?
Hoàng Huân trong lòng đương nhiên rất tức giận, ba hắn là một người cực kì hiểu chuyện, ông là một người quyết đoán, khi quyết định một việc gì, ông luôn rất cẩn trọng, nhưng sao trong việc này....
- Sao nào? Con sợ cô ta?
- Đó là chuyện vô lí nhất trên đời ba ạ!
- Nếu con không sợ cô ta, thì cho cô ta ở lại nhà mình thì có vấn đề gì chứ?...
Nghe thầy bố mình nói thế, Hoàng Huân nói:
- Nhưng ba.....
- Ba biết, con lo cô ta sẻ đụng đến Diễm Chi? Con đã lớn rồi, suy nghĩ chững chạc hơn, sức dài vai rộng, con không thể bảo vệ những người con yêu thương được thì mất mặt quá đấy!
- Con biết và con vẫn đang như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!