( Mình thiết nghĩ mb nên đọc lại từ đầu đi, không còn nhớ nổi nội dung của chap trước luôn phải không? Haha sr mb nhiều, để đền bù mình ra chương nữa vào tối nay nha)
u Khúc Hạ soi tỉ mỉ từ đầu đến chân của Diễm Chi, bất giác hỏi:
- Cô là....?
- Cô ấy là.....
Thấy Khúc Hạ hỏi Diễm Chi, Hoàng Huân lên tiếng trả lời nhưng còn chưa nói hết câu nó đã chen hẳn vào:
- Chào cô! Chắc hẳn cô là Âu Khúc Hạ " em họ " Hoàng Huân đúng không? Xin tự giới thiệu tôi là Diễm Chi " vợ tương lai " của Hoàng Huân. Rất vui được gặp cô!
Từ em họ và vợ tương lai được nó đặc biệt nhấn mạnh. Vẻ ngoài Trong người nó như đang tá hỏa vậy.
Âu Khúc Hạ choáng khi nghe thấy chính miệng Diễm Chi nói mình chính là vợ tương lai của Ngô Hoàng Huân, cô quay sang hỏi lại Hoàng Huân lần nữa :
- Cô ta nói.... nói thật hả anh?
Thấy Âu Khúc Hạ hỏi mình, Hoàng Huân mới " hoàn hồn " trở lại, bước đến đứng kế bên Diễm Chi vòng tay sang vòng eo thon thả của nó, kéo lại gần mình hơn, rồi Hoàng Huân cất giọng đanh đá :
- Cô ta? Diễm Chi là người con gái của anh, là Ngô phu nhân, là nữ chủ nhân tương lai của Ngô Gia, và còn nữa Diễm Chi sẽ là chị dâu của em đấy!
Âu Khúc Hạ tức điên người, Ngô Hoàng Huân đã nói vậy thì thân thế của Diễm Chi chắc chắn là như thế.
Âu Khúc Hạ không đáp, Hoàng Huân nói tiếp:
- Em xưng hô như thế với chị dâu mình à? Thật không biết phép tắt, trên dưới gì cả! Đây là Ngô Gia không phải Âu Gia, em nên ghi nhớ kĩ!
- Em.... em biết rồi!
Âu Khúc Hạ thổ thẹn nói. Diễm Chi thấy vậy, lên tiếng:
- Được rồi! Em không sao, Khúc Hạ đi đường cũng mệt lắm rồi, cô cứ lên phòng nghỉ đi.
- Vậy em lên phòng trước ạ.
Âu Khúc Hạ nói rồi bước lên lầu.
Nhận thấy Âu Khúc Hạ đã đi khuất, hắn hả hê nói :
- Em thật biết cách khiến người khác bất ngờ a!
- Còn phải nói sao? Tôi đi đây.
- Em đi đâu?
- Tôi đi đâu cũng cần anh quan tâm à?
Diễm Chi vừa nói vừa liếc xéo Hoàng Huân. Hắn cũng không kém cạch, hất mặt nói:
- Đương nhiên rồi! Tôi rất quan tâm em là đằng khác.
- Đi vệ sinh! Anh có muốn đi theo không?!
1...2...3 giây sau Diễm Chi tự gõ vào đầu mình một phát rõ đau. Hắn khoái chí nhìn bộ dạng đầy thảm thương của nó, mà cất giọng không thể đểu hơn:
- Ý kiến hay đó, tiến hành ngay thôi, làm việc chậm trễ không phải phong cách của tôi.
- Hay hay cái con khỉ mốc chứ hay. Muốn thì anh tự đi mà làm lấy. Tôi không hứng thú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!