Chương 33: Âu Khúc Hạ trở lại

Sau khi ăn tối đầu tiên cùng gia đình Hoàng Huân, phải nói là nó bao ngại luôn. Thế nên vừa kết thúc bữa ăn nó xin phép rồi chạy tọt lên phòng. Hoàng Huân thấy nó đi lên lầu thì cũng đứng dậy đi theo.

Nó bước lên phòng, vừa ngã người xuống chiếc gường êm ái, thì hắn bước vào. Nó giật mình ngồi dậy, hỏi ngay:

- Ai cho anh vào đây?

- Nhà tôi, em cấm được tôi sao?

- Nhưng vào phòng con gái thì cũng phải biết gõ cửa chứ!

- Sao phải gõ?, có gì mà phải giấu tôi chứ, sau này người em thứ gì mà tôi không thể không biết, bệnh gì phải cử!!!

- Ô hô, trơ trẽ thật đấy. Anh cứ thử làm gì tôi xem, tôi sẽ đi kiện anh, rồi anh mua lịch vào tù mà bóc lần lần nhé!

Nó phải nói là lạc trôi lời với sự bá đạo của hắn luôn đấy.

- Em cứ thử kiện đi, để tôi coi ai dám duyệt đơn kiện của em.

- Đến pháp luật anh còn không sợ, thế thì trên thế gian này anh sợ gì hả?

- Tôi sợ mất em!.

Câu nói hắn nói ra hoàn toàn nghiêm túc, không một bửa cợt nào, hắn nhìn hẳn vào mắt nó mà nói, giọng nói trầm kèm theo sự lạnh lẽo và.... dịu dàng.

Diễm Chi vẫn còn đang ngu ngơ với câu nói của hắn, vì nó thật sự như muốn chiếm lấy con tim nó vậy. Lại một lần nữa hắn lại khiến nó rung động, lại khiến cho con tim nó như muốn dành một vị trí nhất định.

Bỗng dưng hắn đứng dậy rồi nói:

- Thay đồ đi, mặc ấm vào, trời lạnh! Rồi xuống dưới nhà đi, tôi đợi em!

Hoàng Huân nói rồi bước ra khỏi phòng nó. Nghe hắn nói thế, nó mới sựt nhớ ra xém xíu nên là quên bén dụ đi ra ngoài với hắn. Cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều về câu nói của hắn. Diễm Chi lập tức đứng dậy thay đồ.

Hắn dẫn nó đến một nơi. Không hoành tráng diễm lệ mà giản dị và lãng mạn. Là một con đường lá phong! Hai bên đường là hai hàng cây phong, dài cả con đường với vị trí hiện giờ của nó và hắn thì không thế thầy được con đường này con dài đến đâu nữa.

Hoàng Huân và Diễm Chi bước xuống xe, nó vẫn còn ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của con đường này, bỗng nó hỏi:

- Sao lại dẫn tôi đến đây?

- Vì mọi cảnh đẹp mà tôi nhìn thấy, hay tự mình làm nên tôi đều muốn cho em chiêm ngưỡng.

Hoàng Huân nắm tay Diễm Chi bước đi trên trên con đường đầy lá phong.

Hắn cất giọng trầm ngâm nói :

- Ngày mai Khúc Hạ trở về rồi!

- Khúc Hạ? Người đó là ai

Diễm Chi vẫn chưa biết người tên Khúc Hạ là ai.

- Là em họ tôi, nó được sống trong nhung lục từ nhỏ, luôn quen với sự điều khiển người khác, nó cũng.... mưu kế lắm. Tôi muốn em cẩn thận với nó một chút, cũng đừng quan tâm nó nói gì, được chứ?

- Sao anh lại nói đều này cho tôi biết?

- Tôi không muốn phải giết Khúc Hạ nó.

- Sao lại thế?

- Nó đụng đến em! Bởi thế tôi mới bảo em đừng tiếp xúc với nó nhiều, tôi không muốn phải ra tay độc ác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!