Thời gian đã trôi qua lâu, vết thương của nó cũng đã lành hẳn, mọi sinh hoạt của nó đã đi vào nề nếp như lúc trước.
Hôm đó, sau khi tan học xong, hắn và anh nói có công chuyện, xong liền chạy đi, với bản tính tò mò nó liền kéo cô chạy theo bọn hắn.
Đến nơi bọn hắn dừng lại, bước vào trong, chúng nó cũng không toan tính liền bám đuôi theo sau, nơi tụi nó và hắn đi vào là một căn biệt thự cực kì rộng lớn, nhưng căn biệt thự này khác hẳn với các căn biệt thự khác, không lộng lẫy, không tráng lệ, không ấm áp, mà chính xác là một căn thự thự đầy huyền bí, ghê sợ, kèm theo " mùi máu tanh " .
Chiếc cổng tự động được bật mở, bọn hắn thong thả bước, tụi nó vẫn thập thò đi phía sau, nó thì vẫn cứ nhìn chăm chăm vào tụi hắn, còn cô thì nhìn xung quanh, bỗng người cô cứng đờ người lại tại chỗ, hai mắt cô mở to, miệng lắp bắp nói, rồi ngã quỵ xuống đất :
- Cái.... cái quái... gì thế??? Aaaaa....
Nghe tiếng của cô, nó giật nảy người, quay phắt người rồi chạy tới bên cô. Tụi hắn nghe thấy tiếng hét của cô cũng vội vã quay đầu chạy ra.
Nó chạy lại hỏi cô :
- Có chuyện gì vậy mày?
- Cái.... cái đó.
Theo ngón tay chỉ của cô, nó và tụi hắn nhìn theo.... là sọ người !
đang nằm lăn lóc trên thảm cỏ xanh biết đầy sức sống.
Nó vừa nhìn theo thì, miệng thét, người giật nảy về phía sau. Tụi hắn nhìn nhau, phản ứng rất bình thản, nhưng nét mặt lại thấy rõ sự căng thẳng.
- Các người làm ăn như thế à?
Hắn vừa nói vừa bước đến chỗ nó, câu nói được nói ra thì hai người vận nguyên cây đen, bước ra cúi đầu cung kính :
- Thật xin lỗi, Lão đại! Bọn đàn em chúng nó mới vào nên còn bất cẩn quá, em sẽ dạy lại chúng nó ạ.
- Lui đi!
Hắn hằn giọng, rồi ra lệnh cho bọn họ rời đi!. Hắn cúi người xuống mặt đối mặt với nó. Khuôn mặt nghiêm nghị của hắn nhìn nó chằm chằm khiến nó sợ co rúm người lại, trước giờ hắn đâu có nhìn nó như thế?
Hắn giơ tay lên, nó hoảng sợ nhắm tịt mắt, nhận hình phạt từ hắn.
Định phạt nó, nhưng lại thấy bóng dáng tội nghiệp của nó, hắn lại xót, ngừng việc phạt nó lại, bàn tay đang lơ lửng trên không trung bỗng dịu dàng đặt lên đầu nó vuốt ve nhẹ nhàng. Nó từ từ mở đôi mắt đang nhắm tịt ra.
- Sao lại đến đây?
- Hắn hỏi nó
-Tôi... chỉ là... có chút .... tò mò!
- Nó rụt rè đáp lại câu hỏi của hắn
- Nơi này em không nên đến!
- Giọng hắn vẫn điềm đạm như thế
- Tại sao?
- Nó thật không hiểu tại sao nó không được vào đây nữa. Hắn vào được còn nó thì không?
- Em chỉ nên biết như thế!
- Không! Tôi cũng muốn vào đó!!!!
- Em đừng cứng đầu nữa. Vô ích thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!