Chương 26: Lời Tỏ Tình Ngọt Ngào

- Tại... tại sao?!

Anh như chôn chân tại chỗ. Tim cứ ngở như ngừng hoạt động vài phút.

- Tôi nghĩ không cưới tôi có lẽ có lợi cho anh lắm đấy?!

- Sao em lại như thế?

- Vì anh có thể hẹn hò với bao nhiêu cô gái khác!

- Đây là lí do em không muốn cưới tôi???

Từ sâu đáy mắt anh chợt nhỏe ý cười. Anh cứ tưởng rằng mình xấu xa đến nổi cô không muốn cưới luôn đấy chứ. Nhưng nhìn sao đi nữa, anh vẫn thật xấu xa!

- Đúng vậy!

Giọng nói cô cương quyết, đôi mắt gằn lên sự chắc chắn điều đó. Anh chợt cười khẩy, từng bước một tiếng tới cô. Cô nhanh chóng nhận ra sự kì lạ trên khuôn mặt " đểu " của anh, anh một tiến cô một lùi. Đến khi anh nhanh chóng tiến đến, ngay trước mặt cô, cô còn chưa định hình được toang ngả, anh nhanh mắt thấy thế vòng tay sang eo thon gọng của cô kéo cô áp vào lòng ngực mình. Đến khi cô đứng vững bắt đầu vùng vẫy.

- Nếu tôi nói chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra thì em...... sẽ cưới tôi chứ?

Cô nghe anh nói thế cũng không vùng vẫy nữa, anh cúi xuống, mặt đối mặt với cô. Làm cô giật cả mình!

- Ai.... ai mà biết được chứ?

- Em biết là đủ rồi?!

- Tôi? Tôi hả hiểu gì cả!

- Cưới anh đi, hiểu sau cũng chẳng muộn!

Anh phát ngôn gây sốc khiến cô đứng hình.

Buổi tối ở bệnh viện Đông Dương.

Sau khi tắm xong xuôi nó bước ra trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, chiếc áo có phần tay dài qua khỏi luôn cánh tay nó. Đầu nó vẫn chưa được lau khô, nhưng nó cũng chẳng màng đến chuyện đó và hầu như nó cũng chẳng có thói quen sấy khô tóc sau khi tắm.

Trong mắt nó bây giờ chỉ có đĩa xoài được bày ngon lành trên bàn. Chẳng cần suy nghĩ nó phi thẳng đến chỗ đĩa xoài, hắn cũng ngồi ở nó. Không ngần ngại đưa tay ra bóc một miếng lên đưa vào miệng, nó nhắm mắt hưởng thức vị ngon của xoài.

Thấy nó như " bơ đẹp " mình, hắn không khỏi tức giận, bèn lên tiếng:

- Này! Em còn chưa sấy tóc....

Đang hưởng thức ngon lành, nghe thấy tiếng hắn, nó mở to mắt ngây thơ nhìn hắn.

- Thì sao?! Vấn đề gì à???

- Em.... là đang giả điên đấy à?!

- Anh cũng muốn đi thăm ông bà rồi à?!

Vâng. Nó chỉ giỏi được cái miệng toan toát như thế thôi, chứ đẩy hắn còn chưa đủ sức mà muốn cho hắn một vé xuống thăm ông bà. Thật nực cười!!!

- Em....!!!!

- Tôi thế nào???

Nó vênh mặt, mồm nhai nhóp nhép nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Lại đây!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!