T/g quên mất chương này chưa đăng nên đăng luôn nhé!!!!
Anh nói nhảm gì ấy?! Ai là vợ anh?!
Nó nhíu mày quái dị nhìn hắn
- Em!
Hắn nhìn thẳng vào mắt nó. Sự kiên quyết chắc chắn của hắn làm nó như có chút mủi lòng.
- Tôi?!
- Đúng vậy. Em!
- ...
Nó cũng chẳng nói thêm lời nào, cơ thể như bị đông cứng. Làm sao mà hắn có thể chắc chắn như vậy?!
- Sao thế?! Đổ anh rồi?!
Hắn mỉm cười gian nhìn, xoa đầu nó đầy yêu chiều.
- Hứ. Ảo tưởng!
Nó lạnh lùng gạt tay hắn ra, quay mặt bỏ đi. Hắn cười rồi, bước theo sau nó. Bước đến xe nó vừa mở cửa ra định bước vào chợt khựng lại. Hắn toang ngồi vào xe, thấy nó đứng im đó, kì lại hỏi:
- Em làm sao thế?!
Hắn đứng phía cửa bên này đảo mắt nhìn vào thân hình nhỏ bé của nó phía cửa bên kia. Nó không trả lời, ngẩng đầu lên, xoay qua nhìn cả cánh đồng hoa oải hương màu tím hoa cà. Nó lặng mình nhìn một hồi lâu, hắn cũng theo nó nhìn ra cánh đồng tuyệt đẹp ấy. Bỗng hắn quay qua nhìn nó, hỏi:
- Em thật sự thích nơi này?!
Nó gật đầu, nói thêm:
- Nó khiến tôi muốn chiếm giữ cả cánh đồng này cho riêng mình.
- Sau này chúng ta sẽ chụp ảnh cưới ở nơi này!
Một câu nói. Chắc chắn, cả tấm lòng. Nó nhíu mày khó hiểu, quay sang nhìn hắn:
- Anh....
- Chỉ cần em thích là được!
Nó nghẹn lại, nuốt hết những thứ định nói. Tại hắn từng câu nói, cử chỉ và hành động của hắn tựa như từ từ từng chút một chiếm lấy con tim của nó.
- Được rồi! Trời gần tối rồi. Về thôi.
Hắn cười, rồi ngồi vào xe. Nó hoàn hồn, quay lại nhìn cánh đồng rồi lại bước vào xe. Hắn khởi động xe, rồi chạy vụt đi.
" Sẽ có ngày mình trở lại nơi này. Nhưng khi đó là lúc nào nhỉ?! Như anh ta nói... khi chụp ảnh cưới??? Không đâu! Chắc chỉ là nói đùa. Nhưng lần thứ 2 quay lại nơi này, ai sẽ đi cùng mình hay chỉ có một mình mình thôi???"
----------------
Hôm ấy, vào buổi tối thời tiết bỗng se lạnh đi nhiều hơn bình thường, trên trời hàng tỷ ngôi sao đang tỏa sáng. Xem nào! Là hai ngôi sao đang đứng kế nhau, nó thật đẹp chúng cùng nhau tỏa sáng nổi bật giữa hàng tỷ ngôi sao khác... Chúng sẽ không tách rời nhau và cứ bên cạnh nhau như vậy mãi chứ !?
" NHÀ HÀNG PHÁP JULES VERNE "
Tại một phòng bao, không gian tuyệt mĩ, ánh sáng đèn trùm vàng huyền ảo. Giữa căn phòng là một bàn ăn để bao nhiêu sơn hào hải vị, thế mà người gọi lại chả ăn gì nhiều chỉ lo nói chuyện vui vẻ với nhau:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!