Hôm nay là chủ nhật là cuối tuần rồi. Hôm nay nó muốn ra ngoài chơi, hắn cũng chiều theo ý nó.
- Được rồi! Chúng ta đi thôi...
Hắn mặc xong giúp nó chiếc áo khoác thì cũng nhanh tay vơ lấy chiếc áo khóac của mình trên ghế, tay kia rất khéo nha... nắm lấy bàn tay nó dắt đi.
- Đi thôi hí hí
Nó cười híp mắt, cũng không để ý tay mình đang bị người khác nắm giữ.
- Đi từ từ thôi. Té thì khổ!
Hắn thở dài, chép miệng lắc đầu nhìn nó.
- Tôi không ngu xuẩn đến mức đó!
Nó liếc hắn bằng đôi mắt viên đạn rồi quay đi nụ cười vẫn thường trực trên môi.
- Tôi cũng mong điều đó thành sự thật.
Hắn lầm bầm, nhìn thấy nó vui vậy trong lòng hắn cũng khuây khỏa hơn rất nhiều.
Trên đường đi, hắn chuyên tâm lái xe lâu lâu lại nhìn sang phía nó. Thì thấy nó đang nhìn ra đường nhìn cảnh vật xung quanh. Từng đợt gió lạnh tản vào mặt nó. Nó sao hôm nay im ắng lại thường vậy?! Bình thương thì tăng động thì thôi luôn mà.
Thấy bất thường, hắn liền hỏi:
- Em không khỏe?! Chúng ta về?!
- Thôi, không cần tôi không sao.
- Hay thuốc chưa phát huy tác dụng à?! Làm em khó chịu?!
Biết nó say xe hắn đã chuẩn bị sẵn thuốc cho nó. Nó lắc đầu:
- Không có. Tôi không sao. Không cần lo!!!
Nó nói rồi lại quay mặt ra ngoài, hắn cũng không nói gì thêm, cả hai đều im lặng.
Nửa tiếng sau, nơi hắn chở nó đến. Thật đẹp, thật yên bình, thật thoải mái, thật lãng mạn làm sao. Là oải hương chính là loài hoa mà nó thích nhất, nhưng không phải là một cây hay một bó mà là một cánh đồng. Một cánh đồng hoa oải hương. Màu tím của hoa oải hương khiến người ta thật thoải mái làm sao. Nó thẫn thờ ngồi đơ người trong xe, mắt tròn xoe nhìn khung cảnh tuyệt đẹp trước mắt. Hắn ngạc nhiên hỏi:
- Sao thế?! Em không thích?!
- K... không... có. Nhưng... làm sao anh...???
Nó đưa đôi mắt tròn xoe sang nhìn hắn.
- Ngạc nhiên lắm chứ gì?! Thích không?!
Hắn mỉm cười, xoa đầu nó đầy cưng chiều.
- Thích lắm!
Nó mỉm cười lại rồi mở cửa xe chạy ra, chạy, nó chạy đến giữa cánh đồng, trên môi tự bao giờ đã xuất hiện nụ cười tươi hơn hoa của nó. Nó dang hai tay ra, hít thở sâu tận hưởng không khí trong lành này.
Bước tới gần nó lấy chiếc áo khoác trên tay khoác lên vai nó. Nó thu hai tay lại, dần mở mắt ra, quay lại phía hắn.
- Sẽ lạnh đấy!?
- Tôi biết rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!