( Như đã nói, mình sẽ đổi tên nữ chính nhé. Trần Ngọc Mỹ Tâm -> Trần Mai Diễm Chi. Vậy là từ giờ tên nhân vật nữ chính được đổi thành Trần Mai Diễm Chi nhé )
Nói nhảm! rõ nhảm mà!?
- Tôi không rảnh nói nhảm như em đâu.
- Anh... hừ bà đây không quan tâm mấy lời nói nhăn nói cuội đó!
Nói gì thì nói, bên ngoài mạnh miệng thế thôi chứ bên trong nó tim như muốn đập loạn xạ, hắn chỉ cần nhắc lại câu đó một lần nữa thôi chắc là đổ trước hắn luôn rồi!!!
- Em...
- Diễm Chi con tỉnh rồi à ?!
Hắn chưa nói hết câu, ba mẹ nó lật đật chạy vào. Mẹ nó ôn tồn bước lại gần con gái mình:
- Con thấy trong người thế nào rồi?!
Nó cười trừ, nhìn hắn rồi lại nhìn mẹ mình, mỉm cười nói:
- Con không sao rồi!
- Tốt rồi, tốt rồi.
Bà Trần xoa đầu con gái, cười hiền hậu nhìn nó.
" Phía ngoài phòng "
Ba nó và hắn đang đừng ngoài cửa nhìn vào hai mẹ con nó.
- Con rễ này!
- Vâng ạ.
- Dạo gần đây công ty Bác có khá nhiều việc, thời gian chăm sóc con bé Chi cũng hạn hẹp, vậy nên.... con bé Chi nhà Bác nhờ cả vào cháu nhé!?
- Vâng. Bác yên tâm cháu sẽ chăm sóc tốt cho Chi.
Gì chứ chăm sóc nó, không cần ba nó bảo thì hắn vẫn sẽ như vậy, đó là nhiệm vụ cả đời hắn kia mà.
-----------
Sau một tuần hắn ngày nào cũng ở cạnh nó, chăm sóc cho nó từng li từng tí. Nó ngoài mặt thì lạnh lùng, chán ghét hắn chứ trong lòng như đang nở hoa vậy.
Một buổi sáng cũng như bao ngày. Hắn dìu nó đi làm vệ sinh cá nhân rồi, đi mua đồ ăn cho nó. Còn nó an nhàn ngồi lướt newface uống trà, đợi hắn về đút cho ăn. Phải nói bây giờ ở bệnh viện mà nó còn sướng hơn tiên chứ đùa!
- Anh về rồi này!
Hắn vừa bước đến cửa đã cất giọng, như chồng vừa đi làm vừa vậy!
- Anh mua gì cho tôi ấy?!
Vừa nghe hắn về nó liền bỏ chiếc điện thoại trên tay xuống, mùi thơm ngon của đồ ăn khiến nó như không kìm chế nổi nhảy phóc xuống gường.
- Này! Này, em vừa làm hành động gì đấy?!
Hắn nhíu mày tỏ ý không hài lòng với hành động của nó.
- Làm gì là làm gì?! Tôi chỉ nhảy xuống giường thôi mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!