Hai tuần. Chính xác là hai tuần trôi qua rồi, mà nó vẫn chưa tỉnh dậy nữa, khiến ai cũng ai lắng không ngớt.
Sáng nay, cô và anh vào thắm nó với cả thay hắn chăm sóc cho nó.
Hai tuần nó hôn mê, hắn cứ như cũng muốn theo nó vậy, không chịu ăn uống gì cả, nghĩ ngơi cũng không, cứ ngồi lì bên cạnh nó như thế.
- Hey! Tụi tao đến rồi đây.
Vừa bước vào anh đã lên tiếng bước đến cạnh vỗ vai hắn.
- Anh im lặng một chút thì chết à!?
Cô liếc anh một cái, rồi đi đến cạnh, lau mặt cho nó.
- Anh cũng nên đi ăn hay nghỉ ngơi gì chút đi, tôi sẽ ở đây chăm sóc cho Chi.
-..... Ừ
Nói rồi anh và hắn bước ra ngoài.
Nhìn hai người họ bước ra ngoài, cô não nề thở dài, thốt câu một câu:
- Mày định cứ như này bao giờ đây?!
Toang đứng dạy cô chợt khựng người lại, đôi mắt mở to thể hiện kinh ngạc.
Thứ cô nhìn thấy là ngón tay nó nó bắt đầu rục rịch, đôi mắt nhắm lại cách đây 2 tuần cũng bắt đầu dần dần mở ra.
- C...c...c... ch... Chi mày?!
- T... tao... còn...s... sống?!
Cô như bay chạy ào nhảy bổ vào người nó, sụt sịt:
- Đương nhiên rồi! Chả lẽ mày muốn chết sao?!
Cô thì nước mắt nước mũi rào rào. Nó thì như muốn tắt thở vì cô.
- Không. Nhưng tao thấy mày muốn vậy?!
- Mày nói nhăng nói cuội gì thế.
- Chứ không phải sao?!
- Tao thì làm sao chứ?!
- Mày thì đang đè lên tao chứ sao!!!
Nó gần như hét vào mặt cô vậy.
- Hả?! À... ừ... Ahihi
Cô cười gượng. Thật không giống cô chút nào cả.
- Hừ.
Nó chỉ hừ lạnh một cái rồi gượng người ngồi dậy. Cô thấy thế cũng đỡ nó ngồi lên.
- À mày sao rồi?! Mày thấy thế nào?! Có mệt không?! Trong người có khó chịu không?!....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!