Vào học chính thức rồi nên thời gian cũng chả có nhiều để viết truyện cho mấy nàng nữa -(((
Nhưng sẽ không drop đâu nhé?! 1 tuần sẽ ra một chap vậy?! Ủng hộ Ta nhé?!❤❤
---------------
Tại căn nhà hoang nhỏ cũ kỹ. Đứng trước cữa có 2 người đàn ông thân người to lớn, đứng nghiêm mặt, đảo con mắt sắc bén xung quang căn nhà, ngăn cản không cho ai vào phía trong căn nhà.
Trong căn nhà bấy giờ chỉ có một chiếc đèn nhỏ phía trên trần nhà. Làm căn phòng trở nên u ám rợn người. Có hai cô gái đang ngồi triễm trệ trên ghế đưa đôi mắt lên nhìn hai thân hình bé nhỏ nằm co ro dưới đất, khuôn mặt hai người đều trắng bệch, tái nhợt đang co rúm người lại lui dần về phía sau đưa đôi mắt lên nhìn người đàn ông như thú dữ bị bỏ đói thèm thuồng nhìn hai cơ thể dưới đất chải cả nước bọt ra lâu lâu liếm mép.
Thu Trang nhếch mép đầy mãn nguyện, thoải mái ngồi xem " kịch hay
- full HD "
- Nào cô em!? Thoải mái xíu đi. Anh sẽ nhẹ tay nhẹ tay với cô em ?!
Hắn ta nói rồi thả một tràng cười rợ tóc gáy.
Nó lẫn cô bất chợt rùng mình, kinh tởm như người đàn ông như quái thú đứng trước mặt mình, không khỏi hoảng sợ.
Người đàn ông lao tới bên nó, nó hoảng hốt lùi về phía sau, nhưng không được lưng nó đã áp sát với bức tường. Hắn ta hứng thú ngồi xuống trước mặt nó. Ngay khoảng khắc chỉ còn 2cm nữa thôi. Cái miệng gớm riết đó đã chạm vào đôi môi đỏ mọng dần đã tái đi vài phần vì cái sự lạnh rét. Thì một cú đá như trời gánh xuống mặt hắng ít nhất cũng phỉa rớt vài cái răng chứ nhỉ?!
Là cô, chính cô đã ban tặng cú nóc ao đó cho hắn ta. Cô cười khẩy nhiệm vụ hoàn thành!
Còn nó thở vào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô bạn mình và của tự trách bản thân mình ngày xưa cũng phết khi đã ngăn cản cô.
Flashback:
- Này! Mày buông ra coi. Con điên!?
- Không. Không. Không. Tao là tao đếch buông đâu nhé!?
Vâng. Và tình hình là cô mặt nhăn nhó như khỉ nhìn xuống cái cục mỡ đang miết lấy chân mình, không chừa một chút khoảng cách nào. Nó vẫn dững dưng ôm khư khư cái chân của cô mồm nhai bim bim nhóp nhép.
-Trời ơi! Thà mày nhận tao một lạy rồi mày bỏ tao ra cho tao đi học còn hơn? Mày cứ như vầy sao tao đi học đây? Kiếp chước tao thất tu thất tu rồi?!
Cô khóc không ra nước với nó, còn nó cứ như không có chuyện gì xảy ra.
- Nố nồ, bạn yêu ạ!
- Nồ với nố cái đầu mày. Mày phắn nhẹ dùm tao huhu.
- Nếu mày nghỉ học, đi chơi với tao thì ok tao thả mày ra.
- Ngủ chưa mà mơ vậy cô bé!
- Hừ. Học võ thì có gì là hay chứ. Toàn đánh với chả đấm, thương tích đầy minh, đau chết đi được
- Vâng. Mày mà bị thương thì người ta cũng đã gần chuẩn bị lo hậu sự rồi mày ạ!?
- Này Chi! Con thả con bé An ra nó còn đi học nữa chứ ?!
Một người phụ nữ trung niên đang bước xuống cầu thang thấy cảnh tượng này chỉ biết lắc đầu.
- Bác Trần! Bác cho nó ăn gì mà bây giờ nó nhây kinh thế bác?!
- Ăn cơm má tao nấu. Mày ngu thế!
- Khôn hơn mày là tao mừng rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!