Chương 8: (Vô Đề)

Hai con người kia giờ cũng chẳng con yên vị chỗ gốc cây mà đã đi đâu đó từ lúc nào.

Hiện giờ, hai người đó đang đứng trước mặt bọn nó. Như hai bức tượng thạch nhũ được chạm nét tinh sảo.

Mang trên mình cái vẻ uy nghi nhưng cái mặt thì đang chuẩn bị biến dạng.

- Các cô/các cậu biết phá giấc ngủ của người khác là bất lịch sự lắm sao.

- Xin lỗi chúng tôi không biết đã phá giấc ngủ của hai người.

Hai đứa nó cãi lại như đứa trẻ con bị đổ tội oan.

- Hai người thì biết thế nào là bất lịch sự đâu?

Thiên bâng quơ nói một câu. Mục đích để chọc giận Hà Mi nhưng khổ nỗi cả hai con người đều quay ra nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn.

Thiên nuốt khan.

Tuy Thiên và nó không nói chuyện nhiều với nhau. Chính xác hơn cả ngày hôm nay bọn nó mới nói chuyện với nhau được hai câu.

Nhưng Thiên lại chứng kiến cái cảnh Văn Mĩ Hương với nó cãi nhau hồi sáng.

Nên Thiên chắc chắn rằng nó học võ.

Mà anh Thiên nhà ta có biết võ vẽ nó như thế nào đâu.

Mấy lần đi học võ. Không bị thương đầu gối thì cũng bị ở cánh tay. Không cánh tay thì lại bị đánh cho bầm dập mặt mày.

May cho Thiên lúc đó là nghỉ hè chứ không chẳng ai dám bảo nó " hot… hot boy" của trường Sao Băng.

Trong khi đấy, hắn thì khoanh tay trước ngực. Tựa vào dễ cây đứng xem kịch

- Cứ bình tĩnh rồi giải quyết. Nhé!!

Thiên cố gắng nở một nụ cười tươi nhất có thể. Cố gắng cho hai bà chằn lửa nguôi giận.

Bỗng nhiên nó ngồi sụp xuống dưới đất. Làm cho Thiên cứ tưởng Hà Mi sẽ lại giống như nó.

Thất vọng tràn trề , Mi không những hùng hổ bước về phía trước mà còn trợn mang phồng má lên, tay thi chắp vào hông.

- Ông biết thế nào là " cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng" không?

Mi bước lên Thiên lại giật lùi về phía sau.

- Tôi hôm nay đang vui vì được gặp bạn cũ nên đã nể tình cho ông một con đường sống.

Người đi kẻ giật lùi. Thiên không biết rằng chỉ còn cách vài bước nữa thôi là cái rễ cây kia sẽ làm " cha đỡ đầu" cho cậu.

- Vậy mà ông được nước lấn tới, lạt nộ tôi. Sướng không???

Chữ không của My kéo dài cả một con đường làm cho Thiên nổi cả da gà.

- Thôi !

Nó và hắn không hẹn cả hai cùng đồng thanh làm cho hai người kia đang mải cãi nhau cũng phải dừng ngay cuộc đấu khẩu.

Về Mi, không phải sợ hắn hoặc Trang mà là vì mỗi khi nó ngăn can một việc gì đó chắc chắn phải có lí do. Mi chạy ngay về phía chỗ Trang ngồi dò hỏi.

Còn về phía Thiên, đương nhiên là nó sợ thằng bạn " quái quỷ" của mình. Không nghe lời nó, nó không phang ột cái mới là lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!