Và giờ thì tiết học mới bắt đầu.
Mọi chuyện vẫn diễn ra rất bình thường không có gì là suy chuyển. Các tiết học trôi qua nhanh chóng. Bây giờ là giờ nghỉ trưa.
Bốn con người dẹp hết mấy hoạt động giữa các tiết giao ban. Bốn người đi hai ngả.
Nó và My đi một đằng. Thiên và hắn đi một lẻo. Không ai có vẻ chung đụng với ai.
( thử đi theo hai cô vịt trời kia thế xem nhé!).
Sau một lúc bước, bước và bước. Mi nhắc nó đứng đây rồi chạy mất tăm. Không ngó đến nó.
Nó không nói gì, chỉ gật đầu cái rụp. Khổ đang mải nhắn tin, đang tập chung trí tuệ gật đầu cho xong chuyện.
Dù sao nó cũng chả mất cái gì.
Vẫn đứng nhắn tin, mà không biêt ngoài trời đang" mây đen ùn ùn kéo đến", đặc
biệt chỉ có 3 đám mây đen kéo đến( còn gió thì t/g thấy rất nhẹ nhàng, bình thường
thôi, chẳng có biêu hiện gì là sẽ mưa cả. Như thế là thế nào?)
Sau một lúc mất tích, cuối cùng My cũng chạy ra. Tay đang cầm hai cái bánh hamberger và hai chai nước suối. ( đơn giản quá nhỉ).
- Đi thôi, vừa nãy mình mới nhớ ra, có nơi này hay tuyệt.
Nói rồi, My kéo nó đi dọc theo dãy hành lang, vòng qua bên này rồi lại rẽ bên kia.
Cuối cùng cũng đến nơi mà My bảo là tuyệt đẹp.
Nơi này được đặt phía sau trường. Chính xác hơn đây là một vườn trường.
Nó không quá cầu kì, phô trương mà ở đây có một vẻ đẹp rất là tự nhiên.
Tạo lên cho nguời ta một cảm giác dễ gần đến khó tả.
Nhưng một thứ mà cho nó để ý nhất. Đó là ở giữa khu vườn là một loại cây, chính xác hơn là một cây hoa.
Nó rất già, có thể nhìn thấy cả rễ. Những chiếc rễ to, dài cắm thẳng xuống nền đất xanh mướt những ngọn cỏ.
Không biết phải tả như thế nào.
Chỉ có thể tóm gọn trong một từ " đẹp". Ngay đến cả màu hoa cũng rất lạ.
Không những chỉ có một màu, mà những cây xung quanh cây hoa" cổ thụ" ấy còn có rất nhiều màu.
Trắng, hồng, vàng… tạo lên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp.
Chẳng có ai là không cưỡng lại được sức hút nơi này.
Càng lạ hơn, một nơi tuyệt đẹp như thế này. Mà đếm trên đầu ngón tay có vài ba người.
-Kì lạ, rất kì lạ
- Nó lẩm bẩm trong miệng
Trong khi đang mải suy nghĩ thì đã bị cô bạn" yêu quý" của nó. Kéo tuột đi về phía gốc cây hoa to đùng ấy. Rồi ấn nó ngồi xuống.
Bị lôi tuột đi như vậy nó cũng chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo như thế nào. Chỉ biết rằng nó không còn đứng mà đang ngồi dưới gốc cây mà được nó coi là " kì lạ" này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!