- Ê, sao hot boy mà phải ra cổng trường ngồi thế này hả? Bạn thân của hắn từ một chiếc xe hơi bước xuống.
- Hot cái đầu mày ấy, mày tin tao đập ầy một trận không???
- Hắn dọa thằng bạn( từ nay mình sẽ không xưng là cậu ta nữa mà bằng hắn luôn)
- Ấy , anh Hoàng đại ca tha cho em, em vẫn còn yêu đời lắm chưa muốn gặp ông Vượn đâu
- Bạn thân của hắn chắp tay cầu xin rối rít như trong phim cổ xưa của TQ mỗi khi xin tha mạng hay gì đấy…..
Hắn lườm thằng bạn rồi lôi một cái Ipod màu đen ra nghe nhạc. ( Còn nghe nhạc thể loại gì thì tác giả pó tay). Thằng bạn thân sau một lúc đứng mỏi chân thì cũng đành ngồi xuống ghế với thằng bạn " quái gở" của mình.
- Này
- thằng bạn thân của hắn huých vào tay hắn.
- Gì? – Hắn hỏi.
- Mày bỏ cái tai nghe ra tao mới nói được chứ. Thế này bố mày cũng không nghe thấy. – Cậu ta hét vào tai hắn
Thực tình thì Thiên cũng chẳng muốn thế nhưng do rút kinh nghiệm từ lần trước. Lên mỗi lần hắn đeo tai nghe là y như rằng Thiên lại phải hét to tướng lên cho hắn hiểu. Chuyện là thế này:
Cuối năm lớp 11 có một cô bạn cùng lớp đến chỗ hắn để bảo hắn xuống phòng thầy hiệu trưởng có việc. Nhưng khổ nỗi, cô bạn này cứ nhai đi nhai lại câu " Hoàng ơi, thầy hiệu trưởng bảo cậu xuông phòng thầy gặp một chút " đến mấy chục lần. Nói mãi muốn vỡ cả cổ họng mà hắn chẳng có động tĩnh gì cả. Định bụng sẽ lay hắn dậy. Đưa ra, rồi lại rụt vào cuối cùng không lay hắn nữa vì sợ hắn. Quyết định cuối cùng là sẽ hét lên một chút cho hắn dậy.
Thế là đến lúc chuẩn bị hét thì lại nhớ đến lời của " chị" Mĩ Hương : " ai dám đụng hoặc nói to với Hoàng thì sẽ sống không bằng chết. " Đành ngậm ngùi đứng im một lúc để chờ cho hắn tỉnh. Đứng lúc ấy thì Thiên vào :
- Sao Như lại đứng đây, nó bắt đứng đây àh? Thiên hỏi với vẻ mặt kinh ngạc
- Àh không… thầy … thầy hiệu trưởng nhờ mình bảo Hoàng xuống phòng thầy nhờ một chút..
- Cô bạn àh không Như ( nhỉ?) chỉ tay về phía trước ( hình như là chéo thì phải, t/g không nhớ rõ đoạn này).
- Nhưng mình gọi mãi mà Hoàng vẫn nằm ở đây. Nên mình định đợi bạn ấy tỉnh mình gọi. – Như nói tiếp
- Ukm, thế thì Như về chỗ đi để mình nhắc nó cho
- Thiên nở nụ cười tươi rói. Làm cho bạn Như" nhà ta" đỏ cả mặt( xấu hổ đây mà ) vội quay về phía bàn của mình rồi úp mặt xuống bàn. ( ông này chơi ác thật)
- Ê, thằng kia dậy, dậy tao bảo cái này
- Thiên lay mạnh tay hắn
- Cái gì?
- Hắn dậy rồi hỏi Thiên
- Thầy hiệu trưởng bảo mày xuống phòng thầy nhờ cái gì đó. – Thiên nói
- Bảo gì? Hắn hỏi
- Tao mà biết thì tao làm con của mày
- Thiên bực mình trả lời hắn
Nghe đoạn hắn cất chiếc Ipod vào cặp rồi đứng dạy bước ra khỏi chỗ. ( hắn có đi hay không t/g không biết àh nha, )
Thiên lúi húi theo đằng sau hắn. Cố gắng không để cho hắn nhìn thấy. Sau khi đã chắc chắn hắn đã đi khuất dãy hành lang của lớp. Thiên mới mon men lại gần bàn của hắn ( hắn ngồi một bàn, Thiên ngồi một bàn). Lấy cái Ipod trong cặp nó ra, để xem nó nghe những bản nhạc gì. Xem một hồi, chắc chắn rằng trong cái Ipod này toàn bài hay cậu ta mới mở nghe thử. Không ngờ âm lượng của cái Ipod hắn để ngang ngửa với cái giọng của bà Xuân( là cô giáo dạy Sử của bọn nó) khi hét.
Làm cho Thiên đang ngồi trên ghế cũng phải
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!