Dừng lại trước một khu công viên giải trí mang một cái tên ấn tượng ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy " Angels".
- Vào đây chơi nhé hai đứa?
Huyền khơi mào trước, vui vẻ rủ hai đứa nó vào đây chơi.
- Hoàng, em vào mua vé đi.
Huyền đẩy hắn về phía trước. Làm cho hắn suýt té ngã ra đất. Trong khi đó. Nó lại có vẻ không hào hứng cho lắm khi Huyền nói vào đây chơi. Chính xác hơn nó chẳng còn tâm trí đâu mà vào chơi nữa. Ngay khi nó nhìn thấy hàng chữ này nó đã để lạc mất linh hồn của nó mà gửi vào mây xanh mất rồi.
Chính cái tên này đã bắt nó phải nhớ lại trang ký ức đã được nó chôn vùi trong trái tim nhỏ bé của nó. Chính nơi này nó đã lạc mất ba mẹ và thằng em trai tinh ranh của mình. Chính nơi này nó đã gào thét gọi ba mẹ nhưng đáp lại nó lại là những bước chân và những tiếng cười nói vui vẻ của những khách vào đây chơi. Cho dù họ có quan tâm thì đối với nó họ như không tồn tại. Và cũng chính nơi này mẹ nuôi của nó đã mang nó về nhà và chăm sóc cho nó đến tận khi nó lớn ngỗng nghễnh như bây giờ.
Tất cả, tất cả đều là những câu chuyện bi hài và đau thương trong cuộc sống của nó. Chúng còn đau và xót xa hơn cả khi nó bị ông bố nuôi của nó đánh đập gấp nhiều lần.
- Bống, bây giờ con ngừng chơi một lát để cùng mẹ và em đi mua nước uống nhé!
Mẹ nó hiền từ xoa đầu con bé.
- Không, Bống muốn ở đây chơi cơ. Không muốn đi mua nước đâu. Mẹ Hiền và em Bin cứ đi mua nước đi. Bống ngồi đây chơi và ngồi đợi mẹ Hiền về mà.
Nó cương quyết không chịu đi và lấy lí do khó có thể cho người ta không tin được.
- Nhưng…. Thôi được rồi, vậy Bống ngồi đây chơi không được chạy lung tung đâu đó, mẹ đưa em ra kia mua chai nước rồi mẹ sẽ về ngay. Con nhớ ngồi yên nhé!
Mẹ nó ẵm em trong tay chỉ tay ra phía trước cho nó hiểu. Vì bà nhìn thấy ánh mắt của nó. Một ánh mắt dễ mủi lòng người khác cho dù nó có phạm nỗi đến đâu. Và cũng chính vì ánh mắt này mà từ trước đến giờ bà không bao giờ la hét quát mắng hay đánh đập nó.
- Vân ạh, Bống sẽ ngồi im ở đây chơi không chạy lung tung đâu mẹ Hiền cứ đưa Bin đi mua nước đi ah?
Nó cười toe toét rồi lại tí ta tí tởn tiếp tục chơi. Mẹ nó cười xoa đầu con bé rồi bế em nó đi… mua nước. Nó vẫn chơi không để ý đến xung quanh xem mẹ đã về chưa. Như đã thấm mệt nó dừng chơi ngồi xuống bên chiếc xích đu gần đó. Đợi mãi vẫn chẳng thấy mẹ và em nó quay lại. Nó đứng lên gãi gãi cái đầu rồi đi quẩn quanh một lúc mà chẳng biết mình đã bị lạc đường từ lúc nào. Nó mếu máo, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má trắng hồng của nó.
- Mẹ Hiền ơi, mẹ đang ở đâu vậy? Mẹ ra đón Bống đi Bống sợ lắm.! Bống sẽ không chạy lung tung nữa, Bống sẽ nghe theo lời mẹ mà. Huhu
Nó vừa khóc vừa nói. Ai nhìn vào nó cũng phải buồn theo. Nhưng có những người thì lại nhìn nó bằng nửa con mắt và nụ cười chế giễu trên môi.
- Cháu bị lạc mẹ àh?
Một người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh nó. Bà hỏi một cách rất nhẹ nhàng. Vừa hỏi bà vừa xoa đầu nó như mẹ nó vẫn thường làm với nó vậy. Từ đầu khi nghe thấy giọng nói này nó cứ ngỡ là mẹ nó. Nhưng có lẽ nó đã lầm đây không những không phải là mẹ nó mà còn là một người phụ nữ xa lạ. Nó mếu máo. Gạt tay ra khỏi đầu của nó.
- Bà là ai?
Nó đã ngừng khóc. Giọng nói và khuôn mặt toát lên vẻ mặt nghiêm nghị như đang đề phòng.
- Cháu yên tâm đi, bác không phải là người xấu đâu. Bác không bắt cóc cháu đâu. Cháu đừng sợ nữa nhé!
Người phụ nữ cười và nhìn nó bằng ánh mắt yêu thương và trìu mến. Nó gật gật đầu như thay cho lời nói của nó.
- Thế cháu bị lạc mẹ ở đâu?
- Cháu không biết nơi đấy ở đâu cả. Cháu chỉ biết ở chỗ đấy có rất nhiều trò chơi và khung cảnh ở đấy rất đẹp.
Câu nói của nó như đánh đố người phụ nữ. Vì ở đây chỗ nào cũng đẹp, cũng nhiều trò chơi hay cả. Và công viên ở đây rất rộng bà biết đi đâu để tìm mẹ của nó bây giờ. Nhìn chằm chằm vào nó. Nó đang khóc hai con mắt đỏ hoe và sưng mọng nước. Bà thấy mà xót lòng biết bao nhiêu.
- Thôi, cháu nín khóc đi, bác sẽ tìm mẹ con cho nhé! Chịu không?
Người phụ nữ vẫn nói rất nhẹ nhàng. Câu nói đã làm cho nó im bặt. Không khóc nữa. Đưa đôi bàn tay trắng ngần của mình lau những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mí mắt và khuôn mặt của nó.
- Bống sẽ không khóc nữa. Bác tìm giúp Bống mẹ đi.
Nó nói giọng ngây ngô rất kì lạ nhưng ẩn sâu trong lời nói đó là sự kì vọng rất lớn lao nó dành ẹ nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!