Văn Mĩ Hương đang ngồi trong phòng khách cùng hắn và Huyền. Mới đầu còn bỡ ngỡ nhưng rồi cô ta cũng quen dần và thích nghi với Huyền với Huyền. Hai người trò chuyện khá vui vẻ. Chốc chốc, cô ta lại liếc ánh mắt sang hắn. Đổi lại là sự thất vọng của Văn Mĩ Hương trước dáng vẻ im lặng đến khó gần. Cuối cùng hắn cũng chấp nhận lên tiếng. Giọng nói hàng ngày và khuôn mặt hàng ngày càng hiện rõ hơn.
- Đáng ra hiện giờ cô đang ngồi cùng với đám bạn của cô mà bàn tính chuyện thị phi chứ. Sao lại đến nhà tôi?
Câu nói của hắn làm Văn Mĩ Hương ngỡ ngàng. Cô ta đã phải dùng biện pháp mạnh và đôi lúc có cả sự năn nỉ trong đó để được ông bảo vệ cho ra ngoài. Với mục đích chính là đến kiểm chứng lại chuyện Thiên nói hồi sáng. Bởi vì cô ta không tin đó là sự thật. Cô ta nghĩ theo chiều hướng khác. Hắn bị cảm, tai nạn giao thông…. Nhưng giờ khi cô ta đã đến được đây thì lại nhận được vẻ lạnh nhạt, thờ ơ của hắn. Riêng cái đó cô ta có thể chấp nhận được. Điều mà cô ta không thể ngờ đến.
Đó là hắn đã đuổi cô ta đi. Mặc dù không nói thẳng ra nhưng cô ta vẫn hiểu. Không những vậy, Huyền cũng đã hiểu chuyện của hắn.
- Hai đứa ngồi nói chuyện chị xin phép lên phòng một lát.
Xen vào giữa để bớt đi không khí ngột ngạt đang vây kín căn phòng. Vỗ vỗ vào vai hắn rồi mỉm cười với Văn Mĩ Hương.
Cô ta cũng đáp lại bằng một nụ cười khá tươi. Nhưng sẽ không để lại cho người trong cũng như ngoài cuộc một chút cảm xúc lắng đọng nào trong bộ não. Bởi vì, khuôn mặt giả tạo và những nụ cười xuất hiện trên môi của Văn Mĩ Hương là những nụ cười chế giễu, kiêu ngạo dành cho những con người ngu ngơ, ngốc ngếch trong học viện " Sao Băng" và ngay đến cả ngoài đời cô ta cũng vẫn luôn luôn và luôn luôn áp dụng.
Ngoài cô ta ra, thì những người bạn của cô ta cũng chẳng kém cô ta là bao.
_-_-_-_-_-_-_-_-_
Lại nói về nó, sau khi đã trở về phòng. Nó chẳng biết làm gì hơn. Lại lôi chiếc tai nghe màu trắng ra nghe. Hàng tháng, chiếc tai sẽ được nó bê vào quán điện thoại để thêm những bài hát hay vào danh sách của nó. Chuyện này cũng chỉ xảy khoảng 2-3 năm. Và bây giờ nó cũng vẫn thường xuyên làm. Nó thích được nghe nhạc. Vì mỗi lần nghe nhạc nó cảm thấy rất thanh thản và yên bình.
_-_-_-_-_-_-_-_-_
Huyền hiện giờ cũng đang ở trong phòng. Khá bất ngờ khi thấy hắn nói những lời như vậy đối với Văn Mĩ Hương. Điều này làm cho Huyền phải quan tâm rất nhiều. Chắc có lẽ trong thời gian gần đây Huyền sẽ rất bận rộn về con người mang dòng máu nhà họ Văn
- Văn Mĩ Hương.
Nhà họ Văn là một trong các tập đoàn bề thế trên toàn cầu. Nhưng tất cả mọi lĩnh vực hay mọi ngành nghề thì vẫn thua kém tập đoàn " Ocean"( tập đoàn của bố hắn) và một tập đoàn khác. ( Tập đoàn này sẽ được t/g giới thiệu khi sắp đến hồi kết thúc của truyện)
_-_-_-_-_-_-_-_-_
Cùng trở lại căn phòng khách đang " giam giữ" hai tù binh. Không gian vẫn rất ảm đạm. Văn Mĩ Hương vẫn không chịu nói lí do tại sao cô ta lại xuất hiện trong ngôi nhà của hắn.
- Cô không nói được sao?
Hắn vẫn không chịu bỏ cuộc vẫn hỏi những câu hỏi làm cho người ta phải đau đầu và còn mất đi một chút thể diện trong con người của Văn Mĩ Hương.
- Không phải là không nói được. Chỉ là Hương thấy Thiên bảo Hoàng bị bệnh. Nên Hương muốn đến thăm Hoàng thôi…
Cuối cùng , thì Văn Mĩ Hương cũng chịu mở mồm để giải thích cho hắn. Câu nói của Văn Mĩ Hương làm cho hắn bất ngờ.
" Rõ ràng mình có bảo thằng Vẹt hôm nay xin cô giáo ình nghỉ đâu hay Vẹt đoán bừa.. Thôi để tí nữa tính sau, xử lí vụ này đã"
Nghĩ là vậy nhưng hắn vẫn giữ đúng phong độ như bình thường nên Văn Mĩ Hương cũng không nhận thấy biểu hiện kì lạ của hắn.
- Mà, Hoàng… tay bạn làm sao vậy? Sao lại băng bó như thế kia?
Văn Mĩ Hương bất chợt nhìn thấy tay phải của hắn bị băng lại. Chắc rằng, cô ta biết câu hỏi này rất thừa thãi đối với hắn. Vậy mà cô ta vẫn hỏi.
- Không liên quan đến cô.
Hắn vẫn nói bằng tông giọng đến là khó chịu để đối đáp với Văn Mĩ Hương. Hắn chẳng cần quan tâm và cũng không muốn quan tâm đến Văn Mĩ Hương dù một giây hay một phút bất kì. Chính bản thân hắn cũng không biết tại sao lại ghét Văn Mĩ Hương đến thế. Nhất là từ khi cô ta bước chân vào cổng học viện Sao Băng. Cô ta tỏ ra rất kiêu căng, ngạo mạn, coi các học viên như cỏ rác, chẳng thèm để ý xem mọi người sẽ nghĩ sao về mình. Hằng ngày thì bám lấy hắn như hình với bóng.
Đã nhiều lần hắn đối xử hoặc nói với cô ta khó nghe đến đâu thì cô ta cũng chẳng hề hấn gì. Thật đúng với câu nói của các cụ ngày xửa, ngày xưa: " Nước đổ đầu vịt".
- Hoàng có thể đối xử hòa nhã với Hương một chút được không?
Cô ta hỏi hắn bằng một giọng cầu xin mà từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ cầu xin, xin xỏ ai bất cứ một việc gì. Ngay đến cả bố mẹ cô ta cũng là một chuyện khó khăn.
- Vậy cô đã đối xử hòa nhã với ai chưa mà cô lại bảo tôi đối xử với cô như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!