Chương 2: (Vô Đề)

Đầu nó đã yên vị nơi ngực của một học viên nam. Tiếng động không to nhưng cũng đủ ọi người sững sờ. Vì người đó là …( là ai vậy mọi người, t/g tò mò quá)

Sang thử xem các học viên nữ của trường nói gì nào

- Con nhỏ này, chắc chẳng sống yên được nổi một ngày đâu

- Học viên nữ ( A)

- Hmm, chắc chỉ có nước đi gặp Mr. Vương

- Một học viên nữ xen vào

*********

Sau một lúc đầu nó toàn sao băng ( thấy sao băng sao không ước, phí thế ) bây giờ bay đi vợi nhưng vẫn thấy sao lởn vởn quanh đầu. ( khổ thân nó wa, sao không-t/g hỏi thăm)

- Bộ tên này, ngực làm bằng bê tông hay bằng sắt vậy trời ? – Nó nghĩ

Nó lùi lại mấy bước . Một phần muốn nó ai toàn hơn. Còn lại nó muốn lùi lại để cho dễ nói chuyện với người đối diện. Chứ đứng gần chắc cái đầu nó nhảy ra khỏi cổ mất. ( ghê quá, con nax tuog tuog mà làm t/g rùng cả mình luôn).

*Ghi chú : Cậu nam sinh đó cao khoảng 1m80, con nó chỉ cao 1m70 thôi!! ( ngu` gì mà cao thấy ớn)

Trong khi đó, nam sinh nó đụng vào vẫn đang thản nhiên xỏ tay vào túi quần. ( kì cục nhảy)

- Xin lỗi hay chịu hình phạt. – Chàng nam sinh hỏi một câu cụt ngủn, với chất giọng lạnh băng có thể làm cho người khác phải sợ hãi, nhưng còn nó thì sao?

Cùng đợi nhé!

" vài giây trước mình còn định xin lỗi cậu ta, nhưng giờ thì có cha vàng bổn cô lương đây cũng chẳng thèm

- Nó nghĩ"

- Không xin lỗi, không chịu hình phạt – Nó đáp lại bằng giọng bình thản đến khó chịu

- Vả lại tôi chẳng việc gì mà phải xin lỗi cậu.

- Cô đụng vào tôi. Như vậy có cần phải xin lỗi không?

- Cậu ta trả lời tiện thể hỏi vặn lại nó

- Không

Nó nói mang đầy sự quả quyết rồi bước đi tiếp như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng cách tay của nó đã bị ai đó giữ lại.

Quay lại và nhận ra là người vừa nãy cãi nhau với nó. Dằng tay ra khỏi bàn tay của cậu ta. Nó thấy tức nhưng cố kìm nén

- Muốn gì?

- Cô phải xin lỗi tôi. – Cậu ta đáp lại.

- Tôi nói lại một lần nữa, tôi không cần phải….

- Cần – Nó chưa nói hết câu thì bị một giọng nữ nào đó cắt ngang.

Nó và cậu nam sinh đều đưa ánh mắt về phía người phát ra tiếng nói. Không khí càng ngày càng trở lên não nề hơn đối với những người xung quanh.

Những tiếng xì xầm to nhỏ đủ thể loại khiến nó khá bận tâm. Giờ đây nó có cảm giác như mình vừa đụng đến hoàng thượng của họ vậy. Nó cảm thấy thật khó chịu chỉ muốn hét lên thật to để cho những con người nhiều chuyện này im lặng.

Nó cố kiềm chế để nguôi giận nhưng đối với nó thật khó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!