- Trang con đang ở đâu? Đã ăn cơm tối chưa? Con có xảy ra chuyện gì không? Sao con lại chấp nhận ra đi một cách dễ dàng như vậy chứ? Con không coi mẹ là mẹ của con àh?
Mẹ nó hỏi nó không ngừng. Nó chẳng biết trả lời câu nào trước.
- Mẹ àh, mẹ yên tâm đi. Con tìm được nhà rồi. Mẹ không cần phải lo đâu. Khi nào có thời gian rảnh con sẽ về thăm mẹ. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nha!. Con không muốn lúc con về mẹ lại bị ốm đâu. Thôi, bây giờ con phải xuống ăn cơm rồi. Tạm biệt mẹ nhé!
Nói xong nó tắt điện thoại rồi trả nó về vị trí cũ. Chỉ cần thêm một giây nòa nữa thì mẹ nó sẽ biết rằng nó đang khóc.
Ngồi phịch xuống giường. Vùi mặt vào chiếc gối. Nó lại khóc.
" Mẹ ơi con xin lỗi mẹ nhiều lắm"
---
Không có ai biết rằng. Trong thời điểm này đang có hai người đang khóc. Mà chỉ có xoay vòng trong cái đề tài bi thương đó.
---
Cốc…cốc…cốc
Có tiếng gõ cửa phòng nó.
Ngồi dậy, lau nhanh những giọt nước còn đang nóng hổi. Nó bước ra ngoài mở cửa.
Không nói, nó chỉ nở nụ cười tươi nhất có thể.
- Em xuống ăn cơm đi rồi còn đi học bài.
- Xin lỗi chị nha, em mới đến mà để cho chị làm.
Nó cười hối lỗi với Huyền.
- Hihi, không có gì đâu. Xuống ăn cơm đi cô lương.
Huyền xoa xoa đầu nó như chú cún con rồi bước sang phòng bên cạnh gọi cửa.
----
Bữa ăn trôi qua vui vẻ. Trong phòng ăn, lúc nào cũng vang lên tiếng cười giòn giã của nó và Huyền. Còn hắn thì ngồi yên lặng ngồi ăn. Và thưởng thức " cải lương" của hai người con gái trong nhà.
Ngồi đến mười phút, hắn vẫn chưa thể nào nuốt trôi được miếng cơm vào bụng. Nhờ có nó nên hắn mới thế.
Bực mình, hắn đá vào chân nó. Nó ngoảnh mặt về phía hắn trong mắt đang có hai dấu hỏi chấm to đùng.
- Sao?
Nó hỏi hắn mà không có lấy một chút chủ vị.
- Cô ăn cơm mà nói nhiều như thế có ngày nhe răng ra mà chết đó.
Hắn cười, một nụ cười đểu cáng dành cho nó.
- Nhưng đối với tôi thì chẳng có vấn đề gì, tôi chỉ sợ anh chết trước tôi thôi.
Nó nghiêng đầu và nụ cười của nó còn gian hơn cả của hắn.
- Àh, mà khi nào anh chết nhớ bảo tôi để tôi còn biết đường đến viếng
Nó đá đểu hắn rồi lại tiếp tục sự nghiệp vĩ đại của mình. " Ăn và nói chuyện với Huyền".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!