Chương 10: (Vô Đề)

Bước đi trên con đường quen thuộc hàng ngày. Nhưng sao nó thấy xa lạ quá.

Lau nhanh những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt.

5.00 PM

Dặn lòng không được khoc nữa. Nó ngồi xuống chờ xe buýt.

Bây giờ nó chẳng biết sẽ đi đâu về đâu. Trong người nó bây giờ chỉ còn có hai trăm nghìn không đủ để nó thuê một phòng trọ.

Đứng lên như một con robot, bước từng bước chậm rãi về phía trước. Và phía trước là con đường dài vô tận.

Vậy nó sẽ có chỗ ngủ hay không?.

Chúng ta cũng chờ xem nhé!

---------

- Chú ơi, cho dừng xe lại đi.

Một cô gái trẻ ngồi trong chiếc xe Mercedes ra hiệu cho tài xế dừng xe.

- Nhưng… bây giờ cậu chủ đang đợi cô chủ ở nhà.

Tài xế ngập ngừng nói với người tên là cô chủ đó

( Cô chủ đó là ai vậy mọi người).

- Chú cho dừng xe đi.

Cô gái đó lại nhắc lại câu vừa nãy một lần nữa.

Chiếc xe tấp lại bên lề đường.

Bước xuống xe với ánh mắt ngây ngất của mọi người.

Một cô gái với mài tóc màu hạt dẻ được buộc bổng. Với một chiếc áo sơ mi màu trắng được điểm một số họa tiết trang trí cho chiếc áo. Và một chiếc quần bò bó. Thêm một đôi dày đế bằng màu hồng.

Nhìn cô gái đó rất tự tin và năng động. Chẳng có vẻ gì là một tiểu thư nhà giàu đài các và kiêu sa.

Bước thật nhanh về phía nó. Nhưng nó chẳng hề biết gì vẫn bước về phía trước. Chỉ đến khi nó phát hiện ra có người đang gọi nó. Nó quay đầu lại.

Chợt nhận ra là người quen cũ.

- Xẩm tối rồi, em đi đâu mà mang theo cả vali thế này?

Tông giọng thánh thót như họa mi vang lên hỏi nó.

- Em… em,…

Nó chẳng biết nói gì với người đối diện. Cứ ngập ngừng không thành tiếng.

- Thôi, vào quán đã rồi hai chị em mình nói chuyện.

Hai chị em bước vào bên trong quán cà phê gần ngay bên lề đường.

Sau khi gọi đồ uống xong. Nó chẳng biết làm gì ngoài nhìn ra đường với những chiếc xe cộ đang tấp nập ngược xuôi.

- Có việc gì, em nói cho chị biết đi. Nếu có thể chị sẽ giải quyết dùm em

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!