Bóng người ngựa trải dài trên mặt đất, hai ông cháu đang đứng trước Quảng Phúc Môn
- Đại La Thành. Lý Minh ngước cổ nhìn lên, tường thành cao vút hơn mười trượng, dài hơn nghìn trượng được xây bởi những tảng đá xanh lớn, những tảng bích thạch được sắp xếp với nhau rất khéo léo, không thừa không thiếu một ly, ắt hẳn tốn rất nhiều phen công phu, lờ mờ còn có thể nhìn thấy long khí từ dưới chân thành bốc lên từng đợt, ắt hẳn có trận pháp gia trì.
Trên tường thành có rất nhiều điếm gác, binh sĩ giáp trụ màu đen, đội hình chỉnh tề, khí thế uy nghiêm, tay mang trường cung, mỗi điếm gác đều có một máy bắn nỏ lớn, ắt là phỏng chế theo Quy Thần Nỏ của Vô Vi Tông.
Phía dưới là hào sâu không thấy đáy, rộng chừng năm trượng, thi thoảng có quái ngư quẩy nước ầm ầm, phỏng chừng rơi xuống lập tức chỉ còn trơ bộ xương.
Tu luyện giả muốn vượt tường vào thành sẽ xúc động trận pháp bảo vệ, lúc này sẽ bị toàn bộ Cơ Thần Nỏ nhắm vào, tuy là hàng phỏng chế nhưng quốc gia dốc sức, uy lực không phải chơi, ắt hẳn tan xương nát thịt, hơn nữa Quốc Tử Giám trong thành còn có trấn binh Long Trì Chung tụ tập quốc mệnh long khí, cường giả lọt vào đều sẽ bị âm chung chấn tới hình thần câu diệt, cách đây không lâu, có Đông Hải Hắc Vực cường giả cầm bảo vật cậy mạnh muốn cường thế xông vào kinh thành, hậu quả xúc động Long Trì Chung, chỉ một tiếng chuông vang lên, trên trời lập tức xuất hiện mưa máu, thành ra mấy dặm xung quanh không có tu luyện giả nào dám phi hành.
Phía trước cổng thành, trên cầu quan binh đang tra xét rất nghiêm ngặt, dân chúng, thương nhân đều phải xuất trình quan điệp do quan phủ địa phương cấp, tu luyện giả phải xuất trình môn phái lệnh bài, tuyệt đối không có chuyện ra vào dễ dàng, đặc biệt gần đây thường có địch nhân lẻn vào ám sát quan lại.
Nhìn dân chúng xếp hàng dài chờ thông quan, Lý Minh quay sang cảm khái: "Gia gia, ngài bảo đi hướng này sẽ tới Tường Phù Môn a!".
"Hẳn là bọn này mới đổi tên gần đây."
- Lão Tả Ao mặt không đỏ nói.
Lý Minh bĩu môi, cổng thành há có thể đổi tên lẫn lộn, xưa nay luôn là Quảng Phúc Môn phía tây, Tường Phù Môn phía đông, Đại Hưng Môn phía nam, Diệu Đức Môn phía bắc, chẳng qua lão này hồ đồ lúc nhớ lúc không.
Lão Tả Ao đánh lạc hướng, nói: "Ngươi nhìn, ở đây long khí lượn lờ, cả vùng rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, vạn vật phồn thịnh, đây là nơi thắng địa, chỗ hội tụ quan yếu bốn phương."
"Thiên địa linh khí luôn giáng xuống, đỉnh núi cao là nơi tiếp thu linh khí nhiều nhất, linh khí tụ mà không tán, chảy xuôi ngấm vào lòng đất hình thành các mạch khí, chỗ mạch khí tụ lại tạo thành long mạch.".
"Long mạch đều xuất phát từ những dãy núi cao, ngọn núi lớn nhất khởi nguồn long mạch chính là tổ sơn, long mạch từ xuất phát từ những nơi khác gọi là thiếu tổ sơn.".
"Gia gia, vậy Đại Việt ta long mạch chỗ nào?"
- Lý Minh hỏi.
"Đại Việt có tứ đại long mạch chính, Trường Sơn Mạch ngăn cản Tây Lâm, Tản Viên Sơn, Tam Sơn và Huyền Đỉnh Sơn. Tản Viên Sơn, Tam Sơn, Huyền Đỉnh Sơn cùng chầu về đây. Tam Sơn ở phía bắc kéo dài, ôm lấy Đại La, đây chính là Thanh Long Thủ. Tản Viên Sơn trùng điệp phía tây trấn giữ phương càn chính là Bạch Hổ Thủ, Huyền Đỉnh Sơn phía tây bắc đồ sộ hùng vĩ chính là Huyền Vũ Thủ.".
"Năm dòng sông chính đổ về là Đại Hoàng Giang, Đà Giang, Lô Giang, Gâm Giang, Lôi Giang, đây chính là nơi núi chầu sông tụ!"
- Lão Tả giải thích cho Lý Minh, ngâm thêm hai câu thơ.
"Thiên Sơn vạn thủy triều lai."
"Can Chi Bát Quái nội ngoại tôn nghinh!".
Lý Minh nghe xong thầm ghi nhớ trong lòng.
Thấy xếp hàng quá lâu, hắn tỏ vẻ sốt ruột, lão Tả Ao thì vẫn đang lơ mơ nhớ về chuyện gì, đôi mắt đượm buồn. Lý Minh bỗng nhanh chân tiến lên chỗ quan binh.
"Dừng lại, tất cả đều phải xếp hàng."
- Tên đội trưởng lập tức quát, trên tường thành đã có vài cái nỏ nhắm vào hắn.
"Quan gia, có thể xắp xếp một chút được chăng?"
- Lý Minh nhẹ nhàng nói, đang dúi vào tay tên đội trưởng một tờ ngân phiếu, tay còn lại đang giơ giấy tờ thông hành vừa được Lý Lác cấp, mặt hắn đang tỏ vẻ thành khẩn nhờ vả. Không ngờ tên đội trưởng gạt phăng, đuổi hắn đi.
Lý Minh tiu ngỉu quay về vừa đi vừa chửi thầm, bỗng hắn chợt nhớ ra, quay lại chỗ tên đội trưởng, miệng quát to: "Tiểu tử kia, lại đây cho ta", tay giơ cao một tấm lệnh bài, đây là lệnh bài hắn được một vị tướng quân tặng trong một lần sang sông, gã tướng quân dặn Lý Minh đây là lệnh bài của Bổng Thánh Quân, tới kinh thành có thể tìm hắn.
Lý Minh thầm lo tên tướng quân kia là hàng giả mạo, phen này ắt hẳn no đòn, hắn đang vận khí chuẩn bị chạy, may mắn thay tên đội trưởng kia nhìn thấy cùng mấy tên lính liền quỳ xuống hô to: "Tham kiến tướng quân!".
Lý Minh có chút ngạc nhiên, sau đó lại thể hiện tư thái chỉ điểm giang sơn, giọng đanh lại: "Bổn tướng chỉ muốn kiểm tra các ngươi làm việc thế nào, tất cả đứng lên.".
"Tướng quân có gì phân phó bọn tiểu nhân?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!