"Tiểu quỷ, ngươi làm thêm mười vòng nữa cho ta!"
- Lão Tả Ao cùng lão Đinh đang ngồi uống trà dưới tán mít sau vườn.
Lý Minh lưng cõng tảng đá to, mồ hô nhễ nhại, chân run bần bật, mặt đau khổ mở miệng nài nỉ: "Gia gia tha cho ta đi mà, ta không dám nữa!".
"Hắn biết lỗi, ngươi tha đi."
- Lão Đinh nói đỡ.
"Ngươi miễn xin xỏ, như vậy còn nhẹ!"
- Lão Tả hững hờ nói.
Lý Minh mặt ỉu như bánh đa ngâm nước, cõng đá chạy tiếp, không dám cãi. Đừng nhìn lão Tả Ao bình thường nghiện rượu, nói năng hồ đồ, một khi lão nghiêm mặt, Lý Minh chỉ biết đứng im khoanh tay, đạo phụ tử ắt hẳn như vậy. Hai lão già cũng đau đầu với tên thiếu niên này, vừa rồi hắn gây họa không ít.
Lý Minh từ sau khi đặt chân vào Phá Cốt Cảnh, thực lực tăng vọt, hắn thường ngày đều lên núi, một là chờ đợi tiểu đạo sĩ để đánh tên kia răng rơi đầy đất. Hai là tầm bảo, hắn muốn kiếm thêm một cây Thiết Hoàng Mộc nữa, thành ra trên núi cây nào cũng có dấu rìu của hắn. Ba là săn bắt tam cấp yêu thú lấy nội đan, với khả năng của hắn bây giờ, chật vật một buổi cũng có thể hạ đươc một con tam cấp, tất nhiên mục tiêu đầu tiên của hắn là con Trư Yêu kia, hắn không thù vặt nhưng thù dai, vận dụng mọi thủ đoạn từ bẫy lưới, trận pháp, quyền, côn, hắn có chiến tích đầu tiên, dù vậy tiền bán nội đan còn chưa đủ tiền mua thảo dược trị thương, Trư Yêu cũng cho hắn vài vết thương lòi cả xương, tĩnh dưỡng không dưới nửa tháng.
Tuy nhiên càng ngày đánh nhau với yêu thú càng thuận tay thuận chân, độ chật vật giảm một chút, hắn không còn bị thương nặng như trước. Rồi cũng có một nhóm thế gia đệ tử cầu cạnh hắn, thỏa thuận tiền công nhờ hắn giúp một tay, nhưng xong việc bọn này liền trở mặt, nói chẳng qua muốn lợi dụng hắn làm cu
-li, hắn nổi điên, hai bên đánh nhau, một mình hắn chống đỡ bốn tên, quyền cước đao kiếm pháp bảo bay loạn xạ, khổ chiến một hồi, tất nhiên hắn là người ăn thiệt thòi, bị bốn tên quần công mặt mũi tím bầm, xương cốt suýt gãy, nhanh chân chạy xuống núi, bốn tên kia cũng không khá hơn bao nhiêu, tên gãy tay, đứa gãy chân, thằng vỡ mũi đành nhìn hắn chạy mất.
Từ đó về sau, Lý Minh mang thâm thù đại hận với bọn thế gia đệ tử, đều cho rằng bọn này chỉ được cái vẻ bề ngoài, ăn nói đạo lý nhưng sống không ra gì, tất nhiên lại là thù dai, hắn quyết tâm phục kích bốn tên kia.
Tuy vậy sau buổi quần ẩu, bốn tên đã lặn không sủi tăm, hắn đành ôm cục tức, chuyển sang bày trận phục kích, đánh lén tất cả bọn thế gia đệ tử lên núi, không phân biệt già trẻ gái trai, hễ ai đoàn đội sẽ trúng trận của hắn, mỗi người đều ăn một côn vào đầu. Mới đầu bọn đệ tử còn không biết, nghĩ mình bị cao nhân dạy dỗ, tuy nhiên cũng có danh môn đệ tử thực lực không phải chuyện đùa, phát hiện ra Lý Minh, hai bên giáp chiến, dẫu vậy rơi vào trận pháp đành bó tay bó chân, chịu nhục xuống núi.
Trong vòng một tháng, danh tiếng hắn nổi như cồn, trong thôn ngoài trấn đều đồn thổi có tiểu sơn tặc chặn đường đánh lén cướp tiền, cướp pháp bảo, thậm chí có chút đoàn đội liên hợp lên núi bắt hắn, tất nhiên là không thấy tăm hơi đành rút lui, còn rất ít nhóm dám lên núi.
Tất nhiên, ông trời có mắt, làm ác ắt gặp quả báo, không sớm thì muộn tin tức lọt vào tai lão Tả Ao, chục hôm say ắt có hôm tỉnh, lão về lục trong phòng hắn thì trên giường dưới đất, chỗ nào cũng vứt đầy pháp bảo binh khí, còn có cả chút dày dép quần áo vải vóc, thậm chí cả nữ nhân váy áo trang sức cũng không ít, quả thực lột sạch sành sanh.
Hậu quả tất nhiên là như bây giờ, Lý Minh cõng đá chạy một tuần nay, mỗi ngày vài chục vòng, cả người ê ẩm không chịu nổi, với sức vóc của hắn tưởng như đơn giản, nhưng hắn đang chạy trong trận của lão Tả, trọng lượng gấp trăm lần, khóc không ra nước mắt.
Chấp phạt xong, hắn ngồi thở dốc, cầm tích nước chè tu ừng ực, lén nhìn lão Tả Ao, không thấy lão có động tĩnh gì, bèn len lén định chuồn, đi ra tới sân thì lão lại gọi: "Đứng lại!".
Lý Minh đang định đập đầu vào chiếc vạc nát chết quách cho xong thì lão Tả Ao nói thêm: "Ngươi chuẩn bị đồ đạc, ngày mai đi kinh thành.". Vui như vừa thắng bạc, hắn phi nhanh vào phòng chuẩn bị.
Sáng sớm ngày mai, gà gáy canh năm, trời còn tờ mờ sáng, lão Đinh ra cổng tiễn hai ông cháu lên kinh, tất nhiên lão không thể đi, còn nhiệm vụ trông miếu, đành bùi ngùi tiễn Lý Minh, lão cả đời cô đơn, về già gặp được Lý Minh xem như cháu như con chuyên tâm dạy dỗ, hắn đi lão suýt khóc, nghẹn họng nói: "Ngươi không bận nhớ về thăm lão già này!".
"Gia gia, ta nhất định sẽ về, người nhớ giữ gìn sức khỏe!"
- Hắn tiến lên ôm lão, trong thâm tâm hắn đã xem lão như người thân của mình, sau này tìm được cha mẹ ắt sẽ mang lão về sống cùng.
"Thổ Tả, ngươi nhớ chăm sóc hắn!"
- Lão Đinh quay sang dặn dò lão Tả.
"Đinh gỉ, ngươi yên tâm!"
- Lão Tả Ao hờ hững đáp.
Hai ông cháu qua sông sang trấn Đồng Luận, lão Tả trốn đi mua rượu, Lý Minh thì tìm mua một cặp ngựa. Tới chợ hắn thấy mấy chục con ngựa trong chuồng, tên quản mã nhanh nhảu giới thiệu: "Đợt này chúng ta nhập toàn giống tốt, công tử yên tâm, mời xem.".
Quản mã chỉ hắn tới một cặp ngựa, miệng phun nước bọt chém gió, ngày có thể chạy ngàn dặm, không cần ăn uống nghỉ ngơi các kiểu.
Lý Minh thầm chửi: "Hẳn ngựa nhà ngươi là Thánh Mã của Đổng Thiên Vương", không ngờ tên kia liền nói: "Con tuấn mã màu đen này mang trong mình dòng máu Thiên Mã, chính là ngựa chiến của Đổng Thiên Vương xưa kia, chúng ta may mắn lắm mới có được nó, công tử không chê, chỉ cần bỏ ra 2 nghìn lượng có thể sở hữu thần mã trong truyền thuyết".
Lý Minh nhẹ nhàng quay sang hỏi: "Thế các vị có bán Thánh Côn, Thánh Giáp không?".
Tên quản mã cười gượng gạo. Xem xét một hồi hắn chọn con tuấn mã màu đen khi nãy, con ngựa này khí chất không tồi, mua thêm cho lão Tả Ao một con Bạch Mã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!