Chương 50: Thần Cốt

Man Thành, Khúc Bạch ánh mắt lăng lệ cùng mấy chục vị cường giả rời di thâm nhập Man Hoang, mỗi người tu vi đều trên Huyễn Nhu Cảnh Giới lại là hạng cùng hung cực ác, mục đích bọn hắn lần này chính là tuyệt sát toàn bộ Huyễn Nhu cường giả phía trên, thám báo đưa tin đã rõ, nhân mã các phe không tuân thủ quy ước, tự ý dẫn cường giả thâm nhập Man Hoang.

Man Thành tồn tại sừng sững mấy trăm năm ko phải phường diễn tuồng, Khúc Bạch cưỡi một đầu tuyệt thế hung thú lên đường, chính là Tam Đầu Minh Xà, thân rắn ba đầu, lưng mọc bốn cánh lớn, phát ra chi âm, đầu hung thú này được Khúc Bạch thu phục từ Man Hoang, mỗi lần nó xuất hiện đều xảy ra đại hoạn, Tam Đầu Minh Xà được thả về Man Hoang đưa lưỡi hít hà hồng hoang mùi vị, chọn một hướng có cường giả khí tức lao đi.

Hắc Vụ Đàm tuyệt nhiên không có người sống, Lý Minh than thở, hắn cùng huynh đệ chọn một đường nhỏ tiến về phía sâu bên trong Man Hoang, mỗi bước chân đi qua đều đạp lên xương cốt, ước chừng một hai dặm đường nữa sẽ thoát khỏi Hắc Vụ Đàm.

"Ngươi nhìn!"

- Hắc Quy chỉ vào một đống xương cốt đã mục nát phân nửa. Lý Minh chăm chú quan sát nhưng không thấy gì bất thường, trên con những con đường nhỏ đan xem giữa Hắc Vụ Đàm này xương cốt đủ chủng loại, đống mục cốt này cũng không có gì đặc biệt nhưng Lý Minh tin tưởng vào cảm giác của Hắc Quy, hắn tiến lên dùng trường côn gẩy đống xương cốt ra, Hoàng Nam cùng Từ Thức cảnh giác, từ ngày bọn hắn đi chung tới nay hầu như hình thành một loại ý thức tự hiểu rõ nhiệm vụ mỗi người, phối hợp cực kỳ ăn ý. Đống mục cốt được cơi ra, một đoạn xương tay nguyên vẹn xuất hiện, còn phát ra quang sắc lờ mờ, lúc ẩn lúc hiện.

"Cái gì đây?"

- Lý Minh cầm đoạn thủ cốt trên tay hỏi, cảm giác cực kỳ trầm trọng, hơn nữa còn có áp lực vô hình tỏa ra khiến tâm thần hắn cảm thấy nặng nề.

"Một đoạn thủ cốt."

- Hắc Quy trả lời.

"Bụppp!"

- Hắc Quy bị Hoàng Nam đập bay, điều hắn nói tất nhiên ai cũng hiểu.

Từ Thức bèn mang thiết phiến ra chém, lửa bắn tung tóe, Hoàng Nam vận pháp dụng âm công thử phá cũng bất thành, Lý Minh lấy trường côn ra đập cũng vô dụng, khúc xương này quả thực vô kiên bất tồi.

"Rùa đen, ngươi không biết sao?" – Từ Thức hỏi lại, hắn vẫn luôn tin tưởng tài năng giám bảo của con rùa này.

"Quy Thần ta trên thông kinh văn, dưới tường địa lý, có lẽ đoạn thủ cốt này của cường giả nào đó bỏ mình!"

"Bụppp"

- Tất nhiên là ai cũng đoán được sơ qua lai lịch, đầu rùa đen này nói cũng như không, rất xứng đáng bị Hoàng Nam đánh thêm một chưởng.

"Haha, phát tài, không ngờ chúng ta lại tìm được một đoạn thần cốt!"

- Từ phía sau vang lên một loạt tiếng cười lớn tiến dần về phía bọn Lý Minh, một đám nhân mã vận tử bào xuất hiện, trước ngực có thêu hình một cung điện, mỗi tên đều mang trường kiếm sau lưng.

"Ngươi nói cái này?"

- Lý Minh đưa đoạn thủ cốt ra, mặt thành thật hỏi tên nam tử đang cười lớn.

"Đúng vậy, tên nhà quê, ngươi đang cầm thần cốt của bọn ta!"

- Tên nam tử thần thái tự tin cười không ngậm được miệng.

"Haha, thần cốt, là thần cốt, phát tài, haha!"

- Đột nhiên cả bọn Lý Minh ôm nhau cười lớn, nước mắt chảy ra, đây là biểu hiện của việc vui mừng thái quá, cả bọn người bên kia đang vui sướng đột nhiên đứng lặng lại nhìn bọn Lý Minh hò hét.

"Câm miệnggg~!"

- Tên nam tử dẫn đầu quát lớn.

"Hahaha, haha, ha. Xin lỗi huynh đài, bọn ta vui mừng thái quá!"

- Lý Minh cười chậm dần rồi dừng lại, thành thành thật thật xin lỗi.

"Mẹ kiếp, các người đùa ta?"

- Tên nam tử ánh mắt lạnh lùng, sát khí tỏa ra, hắn muốn đoạt đoạn thủ cốt kia, không ngờ bốn tên này không xem hắn vào mắt, xưa nay hắn muốn đoạt vật gì ai dám cản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!