Thức ăn ra, cả bốn thằng cật lực đánh chén như lốc cuốn, chẳng mấy chốc sạch bong, tiếng nhai chóp chép vang vọng cả tửu lâu, còn hơn cả Man Hoang thú gầm, cả ba góc quay đầu lại nhìn đầy thú vị, vừa lúc có một nhóm nhân mã lên lầu đụng phải một tên tiểu nhị, bọn hắn chẳng kiêng dè giáng cho tiểu nhị một cái bạt tai trời giáng, bay thẳng về phía bàn Lý Minh, Từ Thức ngồi ngoài vươn tay chụp được, nếu không tên tiểu nhị có lẽ loạng choạng bay khỏi cửa sổ rơi xuống đất chết tức tưởi.
"Có giỏi ngươi đánh thử ba bàn kia!"
- Lý Minh nói vu vơ.
Tên thiếu niên vừa xuất thủ lập tức đưa ánh mắt về ba góc còn lại, ba nhóm nhân mã cũng chẳng vừa, mặt đầy thách thức, chỉ một câu nói của Lý Minh đã làm không khí căng thẳng tột độ.
"Là người Triệu gia."
- Bọn Thiên Hoa Tông thì thầm.
Bọn hắn kiêng dè nhìn nhau không dám xuất thủ, tên thiếu niên phía Triệu gia đột nhiên tiến về phía bàn Lý Minh, nói: "Các ngươi cút!".
"Hắn bảo ngươi cút, nhanh nhanh xuống lầu."
- Hoàng Nam đẩy tên tiểu nhị mặt sưng húp đi.
"Cútt!"
- Tên Triệu gia gằn giọng.
"Hắn bảo ngươi."
"Không phải, rùa đen, hắn bảo ngươi."
"Ta? Không phải, là ngươi."
- Bốn người bọn Lý Minh đột nhiên cãi nhau ỏm tỏi.
Tên Triệu gia mắt tóe lửa, cha sinh mẹ đẻ chưa ai dám khinh thị hắn như vậy, chẳng xem hắn trong mắt, hắn rút thanh trường kiếm sau lưng định bổ về phía bọn Lý Minh thì bị một chưởng đập lui, lão bản như u ảnh xuất hiện trước mặt, giọng như chuông đồng giáng vào tai tên thiếu niên, khiến hắn ôm đầu nằm lăn xuống sàn. Nhân mã ba góc cười cợt, còn bọn Lý Minh vẫn nói chuyện vui vẻ, từ phía sau lại xuất hiện một tên cao cao tại thượng, mặt mũi như bạch ngọc đúc thành, lại giơ ra một mai lệnh bài khác khiến lão bản phải lui đi.
"Con mẹ nó, ta cũng có lệnh bài~!"
- Lý Minh lôi ra một đống lệnh bài đủ các môn phái, toàn là ăn cướp được hoặc thu thập trên Hống Sơn, có cả Thiên Ma Giáo cùng Thiên Hoa Tông lệnh bài, tất nhiên chẳng làm ai sợ.
Các thế lực tề tựu đông đủ, chuẩn bị tiến vào Man Hoang truy bảo, chỉ có Việt tộc đơn độc bốn người bọn Lý Minh, đã ba ngày trôi qua không thấy bóng dáng một cường giả nào tiếp viện, bọn hắn đành nằm bẹp trong phủ chẳng dám ra ngoài, không có trưởng bối đứng sau, mò ra đường cái mạng chính là vứt cho chó, mấy ngày hôm nay thường có cường giả thám thính quanh phủ, bọn hộ vệ lúc nào cũng căng như dây đàn.
"Lý Minh, lão nhân Thiên Hoa Tông Hộ Pháp tới bái kiến!"
- Bên ngoài một vị lão phu nhân dẫn theo mấy vị nam nữ đệ tử đứng trước cửa phủ nói vọng vào.
"Chủ nhân?"
- Bọn hộ vệ lo lắng hỏi.
"Cho mụ vào."
- Lý Minh trầm ngâm, có ngăn cũng chẳng được, hôm nay từ chối ắt mai lại tới, bọn hộ vệ còn chưa đủ phân lượng với nhân mã Thiên Hoa Tông trong thành.
Vị lão phu nhân tiến vào phòng trà, đơn độc trò chuyện cùng Lý Minh.
"Lý Minh, chúng ta mến tài, mời ngươi gia nhập, nếu vẫn thái độ như vậy ngươi đừng trách."
- Vị lão phu nhân dụ dỗ Lý Minh nhưng thái độ trịch thượng, nếu hắn thực lực đủ đã đập một cái rụng răng để mụ về đúng niên kỷ của mình.
"Quản gia, tiễn khách!"
- Lý Minh gọi, mấy hộ vệ vào lôi mụ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!