Chương 43: Sơn Dương Đảo

Bọn Lý Minh lững thững quay về Hoan Thành, thu hoạch lớn khiến Lý Minh cười không ngậm được miệng, hắn đã chia bớt cho gần ngàn con người lánh nạn nhưng vẫn còn số lớn, phần kia chỉ là muối bỏ bể, Hắc Quy chui trực tiếp vào lưới ngồi chồm hổm lên Thiên Ảnh Huyền Thiết, tay chân mân mê cái đầu cọ cọ, không khác gì đang chăm sóc tình nhân.

"Hắc Quy, ngươi có biết lai lịch tấm lưới này?"

- Từ Thức hỏi, tấm lưới này quả là công dụng muôn phần.

"Huyền Thiết của ta!"

- Hắc Quy không nghe rõ vẫn đang mê mẩn.

"Bụppp!"

- Lý Minh gõ vào đầu rùa một côn.

"Thích khách, hộ giá!"

- Hắc Quy la lớn.

"Ngươi điếc hả, bụppp!"

- Hoàng Nam cầm cây đàn một dây gõ thêm cho Hắc Quy một phát.

"Mẹ kiếp, ta làm sao biết được, lão gọi tấm lưới này Tiên Ti Võng."

- Hắc Quy gắt gỏng, hắn đang mơ tưởng bá chủ thiên hạ, cầm huyền thiết bình loạn khắp nơi.

"Tiên ti, theo như ta đọc qua thì Tiên tộc ngày trước có nuôi một loại Cổ Nha Thiên Tằm, sợi tơ dẻo dai cực kỳ, không biết có phải tấm lưới kia!"

- Từ Thức lấy mục tiêu cả đời hắn tìm Tiên tộc, đọc không ít cổ thư.

"Cũng không bền quá đáng như vậy chứ!"

- Hoàng Nam chẳng tin.

"Tiên tộc có nhiều mỹ nữ không?"

- Lý Minh sáng mắt.

"Toàn mỹ nữ!"

- Từ Thức giơ ngón cái.

"Gâuuuu"

- Giữa đồng không mông quạnh đột nhiên có tiếng chó sủa, cả bọn dừng lại, linh cảm mách bọn hắn đây không phải chuyện gì tốt đẹp, quả thực vậy.

"Bọn súc sinh, dám trộm đồ của bản tướng."

- Trong đêm vang lên giọng nói tức giận gầm thét của Trà Toàn.

"Hỏng bét!"

- Chẳng ai bảo ai, cả bọn ào ào chạy về phía Hoan Thành, chỉ còn ba dặm đường, Lý Minh tốc độ dẫn đầu, Hoàng Nam, Từ Thức, Hắc Quy theo sau. Trà Toàn là một tên sát thủ cấp Đế Lợi, tu vi ở Thâu Linh Cảnh, tâm ngoan thủ lạt, một trăm cái Lý Minh trước mắt hắn cũng chỉ có đường chết.

Tiếng chó sủa ngày càng gần, bọn hắn cắm đầu cắm cổ chạy, đột ngột Hắc Quy từ cuối hàng vọt lên dẫn đầu, tên rùa đen này thân hình đã biến lớn, mỗi bước chạy vọt cả mấy mét, tiếng Trà Toàn cười lạnh như tử thần vang vọng từ phía sau.

"Phía đông, phía đông!"

- Lý Minh hô lớn, cả bọn nhìn thấy phía biển Chiêm quân chạy loạn, người ngựa xéo lên nhau, lập tức đổi hướng vọt sang phía đó, bọn hắn đạp qua bãi chiến trường xác chết ngổn ngang, quạ kêu oang oác, chiến tượng đổ gục rống thê lương, thi thoảng còn gặp người sống cụt hết tứ chi khóc lớn, tất nhiên là mặc kệ hết thảy, chỉ có cắm mặt chạy, đạp lên xác mà chạy, chó đang đuổi phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!