Chương 42: Tiễn Vũ Xuyên Dạ

Hơn một dặm cách Hoan Thành, tầm này cơ thần nỏ không bắn tới, Trà Toàn ra lệnh chuẩn bị thạch pháo, đây là những cỗ máy bắn đá lớn dùng năng lượng từ nguyên thạch để phá thành, được chiến tượng to lớn kéo đi từng bước một, đạn đá bắn ra đôi khi lớn như chiếc nong, nặng cả trăm cân, nện một phát vào tường thành chẳng khác gì lấy đá chọi trứng, Kỳ Ninh Thành trụ không nổi qua ba lượt bắn.

Gần một vạn quân mũ giáp chỉnh tề, chiến tượng bọc thiết giáp lưng cõng trụ lớn xếp đầy quân binh dùng để leo thành, bọn voi lớn này được thuần hóa từ Tây Lâm, da dầy sức lớn, to bằng cả ngôi nhà nhiều khi cơ thần nỏ bắn không thủng, cứ lù lù tiến lên dẫm nát hết thảy.

"Bắn!"

- Thấy địch nhân đừng lại bày bố trận hình, Ngô Tuấn lạnh lùng phất cờ hiệu, mưa tiễn sáng rực xuyên thủng màn đêm lao về phía quân địch. Trà Toàn thấy loạt tiễn bắn ra cười đầy mỉa mai, cơ thần nỏ của Việt tộc chẳng khi nào bắn xa như vậy, hắn đánh không đủ trăm trận cũng phải chín mươi, thừa hiểu địch nhân bày bố. Nhưng hắn nhầm, chỉ một cái chớp mắt sau loạt tiễn đầu tiên từ Hoan Thành đáp đích, hàng loạt thạch pháo nổ tung tàn tành.

"Có chuyện gì, thám quân đâu, bọn chó chết ra đây!"

- Trà Toàn hốt hoảng gọi.

"Nơi này cách thành bao xa, tiễn linh tại sao lại nổ?"

- Trà Toàn hỏi dồn dập, tên tướng phụ trách thám quân ú ớ cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, bị Trà Toàn một đao chém bay đầu.

Lý Minh cải tiến không chỉ tầm bắn, hắn còn cái tiến tiễn linh nổ tung khi chạm mục tiêu, đấy là hắn tiện tay làm luôn một thể, chẳng suy nghĩ sâu xa nhưng hiệu quả thực bất ngờ, sau loạt tiễn đầu thạch pháo bị bắn thành gỗ vụn, sau đấy là một màn giết chóc mưa gió máu tanh, mưa tiễn đỏ rực giăng kín trời bao phủ toàn bộ trận hình Chiên quân, từng tiếng nổ uỳnh oàng vang vọng khắp mấy chục dặm, thịt vụn tay chân bay tung tóe, tiếng người la hét gào thét bỏ chạy vang trời, giống như một góc của trận diệt thế, tiễn vũ xé nát màn đêm.

"Nhắm vào chiến tượng!"

- Ngô Tuấn ra lệnh, thiết giáp chiến tượng từng con ngã xuống không chịu nổi lực nổ, chiến tượng đè nát quân binh, chiến tượng sợ hãi rống lớn chạy loạn khắp trận hình đè chết không biết bao nhiêu người, một vạn người chạy loạn bát phương, trận hình Chiêm quân giờ phút này rối như canh hẹ.

"Lui quân, mau lui quân!"

- Trà Toàn gầm thét, binh bại như núi đổ, chỉ mới thời gian một chén trà đã chết hơn một phần ba, mưa tiễn không có dấu hiệu ngừng lại, địch nhân cũng thật tâm ngoan thủ lạt, đợi quân binh của hắn lọt toàn bộ vào tầm bắn mới khai hỏa, tiếng tù và lui quân ù ù thổi lên, chiến tượng Trà Toàn nổi điên chạy loạn, hắn cũng phải chạy bộ, một toán lính lớn hộ vệ chạy theo bên cạnh.

Phía Lý Đạo Thành mưa tiễn bắn ra còn nhiều hơn, một phần chính nhờ bọn Đỗ Hoàng tự tay làm xạ thủ, tốc độ tăng vọt, cả tòa thành như một lò hỏa pháo. Phần Lý Minh hắn đi đâu, Khai Quốc Vương mừng vui nhìn thấy tương lai quân đội không còn phải sợ sệt bọn ngoại tộc, lão cho người gọi Lý Minh tới muốn ban thưởng lớn, nhưng không ai nhìn thấy hắn, một lát sau mới có binh sĩ báo lại rằng hắn cùng Từ Thức Đỗ Hoàng Hắc Quy chạy ra cửa bắc.

Trong lúc Chiêm Quân cách Hoan Thành khoảng ba dặm đường, thời điểm trận tàn sát chưa bắt đầu, bọn Lý Minh đã tới doanh trại địch, lều trại mọc lên như nấm, cái nào cũng giống cái nào, bọn hắn đang lạc trong rừng nấm.

"Hắc Quy, thật có Thiên Ảnh Huyền Thiết?"

- Từ Thức nghi ngờ hỏi, còn rùa này chưa bao giờ khiến hắn tin tưởng.

"Mẹ kiếp, Quy Thần ta thèm lừa ngươi, rõ ràng ta nghe Trà Toàn nói vậy, các người nhìn có ý gì?"

- Hắc Quy nhảy cẫng, quả thực đầu rùa đen này khi đi thám thính có nghe được Trà Toàn lẩm bẩm một mình rằng hắn vừa chiếm được một khối sắt, nếu đấy là thực thì quả là thời cơ hiếm có, khối sắt này cực kỳ quý giá, họa chẳng may mới đào ra, bét nhất có thể đúc ra Hoàng Binh, vào tay bọn Nguyễn Gia không khéo còn đúc ra Địa Binh chẳng chơi, phần lớn tu luyện giả cầm trong tay Vương Binh, hoặc đại gia lắm thì Hoàng Binh. Nghĩ tới cảnh mình cầm trong tay một cây Địa Binh chỉ thua kém Trấn Binh, oai phong nhường nào, không khéo còn có thể tự thành lập môn phái, phong vân một cõi.

"Bán đi được không ít tiền a!"

- Lý Minh suýt xoa.

"Tại sao cái gì ngươi cũng đòi bán, hả hả!"

- Hắc Quy trên vai thò tay bóp cổ Lý Minh.

"Ta cần tiền."

- Lý Minh trả lời khiến cả bọn ngạc nhiên, tu luyện giả cần thiên tài địa bảo, còn hắn cần tiền.

"Ngươi có lú lẫn không hả?"

- Hắc Quy bực bội, từ ngày đi cùng Lý Minh, mở miệng ra đều nghe hắn nhắc tới tiền.

"Ta muốn làm quan."

- Lý Minh đưa tay lên miệng ra điều nói nhỏ, đang trong doanh trại địch.

"Ngươi về lần này đảm bảo lão Khai Quốc Vương sẽ cho ngươi chức quan lớn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!