Chương 4: Ước mơ quan lộ

"Lý Minh, hôm nay ngươi không lên núi sao?"

- Lão thợ rèn Nguyễn Khiên hỏi.

"Ta qua đổi một cây rìu khác, tiện thể trả tiền thúc!" – Lý Minh đáp.

"Ngươi chăm chỉ kiếm tiền vậy, định mua món lớn gì sao?"

"Ta định làm quan!" – Lý Minh ngô nghê trả lời.

"Làm quan, sao tiểu tử ngươi muốn làm quan?"

"Thúc không thấy bọn quan binh quyền thế vậy sao. Muốn bắt muốn chém đều được!"

"Ngươi muốn hối lộ để vào quan trường, là lão Tả Ao dạy ngươi?"

"Ta thấy lão Lý trưởng Lý Lác chẳng phải cũng hối lộ đấy sao?"

"Làm quan đôi khi khó giữ cái mạng mình a!"

- Nguyễn Khiên cảm thán.

"Thúc yên tâm, ta làm quan rồi, sẽ mở cho thúc một tiệm rèn lớn, ta còn muốn mở sòng bạc kỹ viện, khi đó tiền sinh tiền, ai đòi giết ta, ta nhét tiền, mỹ nữ vào miệng hắn!" – Lý Minh chắp tay sau lưng, ngửa mặt lên trời ra dáng phú khả địch quốc.

Bịch, lão Khiên cho hắn một đá vào mông, chửi: "Con mẹ người, tý tuổi đã muốn mở kỹ viện, sòng bạc."

Bịch, bịch liên tiếp, mặc kệ hắn thi triển Long Du Cửu Vân tránh né vẫn ăn liên tiếp thêm hai phát cước, hắn há miệng ngoác mồm ôm mông chạy. Thực ra, hắn muốn làm quan cũng vì muốn điều tra thân thế của mình, muốn tìm cha mẹ hắn, nơi nào thông linh bằng triều đình tin tức, lão Tả Ao nói quan trường tiền quyền song hành, hắn muốn dấn thân ắt hẳn phải có vốn liếng, mà ở xứ khỉ ho cò gáy này cũng chẳng làm gì ra được tiền, muốn buôn bán một chút ắt hẳn bị lão Lý Lác truy thu quá bán.

Hôm nay hắn lại vác đồ lên núi tìm kiếm cơ duyên, nhưng chẳng thấy nhóm đệ tử nào, hắn đâm chán nản: "Chẳng lẽ lão tử phải làm sơn tặc hay sao?"

Lững thững qua mé phía tây, tới một con thác nhỏ, hướng này hắn ít khi đi vì thú vật không có một con, thảo dược chẳng còn một cọng, cây cao cổ thụ đã bị đám tiều phu đốn nhẵn. Rửa mặt uống nước, nằm vắt chân chữ ngũ trên tảng đá cạnh suối, suy nghĩ vẩn vơ, khua tay khoắng chân bỗng nhiên đau điếng thì ra hắn đụng phải một thân cây con cạnh bên.

"Dám làm cụt hứng của ta, chặt ngươi làm đòn gánh!"

- Tính trẻ con nổi lên, hắn mang rìu ra chém lia lịa, nhưng không khác gì chém vào sắt, rìu lại mẻ, hắn thầm chửi Khiên thúc vô dụng, hắn tung một cước vào thân cây để trút bực bội trong lòng.

"A uiii, chân taaaaa~!"

- Hắn kêu trời, ba máu sáu cơn phi về nhà mang một cây rìu khác lên, nhưng đâu lại vào đấy, lại đành phải quay về.

Một canh giờ sau hắn tiếp tục xuất hiện, nhưng không phải rìu mà là cuốc xẻng: "Quá tam ba bận, Lão tử đào chết ngươi!"

"Đinh gia, Đinh gia, ngài xem ta mang về gì!"

- Hắn vác trên vai một cây nhỏ, thân như cổ tay, vẫn nguyên cành lá rễ.

"Tiểu tử, người định trồng cây sao?"

- Lão Đinh đang cầm bó hương, khói bay nghi ngút, thò đầu ra hỏi.

Một lát sau hai ông cháu loay hoay không làm sao chặt được dù chỉ một cành, hỏng không biết bao nhiêu đao búa, thân cây quá cứng, lão Đinh suy nghĩ một chút, nói: "Đây là Thiết Hoàng Mộc trong truyền thuyết.".

"Bán được nhiều tiền chăng?"

- Hắn nhanh nhảu.

"Còn hơn thế, cơ duyên lớn, loại cây này do linh khí trời đất tạo thành, rất khó phát hiện, có thể rèn đúc ra cực phẩm binh khí!".

"Binh khí nào bán được nhiều tiền?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!