Trương Dương cười lạnh, lão định huýt sao gọi Hắc Ma Xà, phần lớn Việt tộc cao thủ giờ phút này có lẽ đã bị Tây Lâm Cung cầm chân, nước xa không cứu được lửa gần, thời cơ tới hắn không ngại san phẳng Hống Sơn tìm kiếm một chút manh mối Ma tộc. Chế Mật ra hiệu, người Doãn Nhai Đường tản ra xung quanh, Thiên Hoa Tông Chủ ôm Huyền Cầm vuốt ve, Phan Trí Kiên đạo bào phình to, phần phật đón gió, Nông Bắc Phát nhả khói mù mịt, Khai Quốc Vương đưa tay vào kiếm dặn dò hộ vệ, lão muốn bảo vệ người của Hoàng Thất, các trưởng lão đệ tử hai phe hung quang lộ rõ.
"Chạy hay không?"
- Hắc Quy quay sang Lý Minh hỏi.
"Heo chó tới nhà, một côn diệt sạch!"
- Lý Minh nói một câu khiến chiến ý phe mình tăng cao, mà sát ý phe địch cũng lên theo không kém, tên chuẩn bị rời nỏ.
Thiên Ma Giáo cùng Pháp Vân Tự khí thế chèn ép nhau, Vô Vi Tông bày sẵn Thủy Tiễn Trận nhắm vào Doãn Nhai Đường, Lưu Đỗ hai nhà di chuyển tới sát nhau lập thành Thất Tinh Bắc Đẩu kiếm trận. Thiên Môn Đạo, Phạm Gia lui về sau, gần trăm Chử Đạo Viện đệ tử tụ hợp thành từng nhóm nhỏ hình tròn mười người một.
Năm trăm tu luyện giả khí thế cùng phát huy chống cự lại ma khí
- sát khí ngoại địch, không khí dồn nén tới nghẹt thở. Đúng lúc này, một đạo bạch kiếm từ trên trời rít gió vù vù hạ xuống cắm giữa hai bên kêu ong ong, bụi bay mù mịt, Đặng Sơn lăng không đi tới, quần áo bay phần phật hạ xuống. Mấy vị cao thủ Thiên Hoa Tông mặt mũi hiện lên thần sắc khác lạ, Hồ Tử Uyên thoáng chút nhíu mày, Phan Trí Kiên thở nhẹ một hơi.
"Các vị mang đệ tử tới chẳng phải để chỉ điểm một hai ư?"
- Đặng Sơn chặn giữa hai phe lạnh lùng nhìn Thiên Hoa Tông nhân mã hỏi.
"Bạch Kiếm, ngươi đừng tưởng có thể tác oai tác quái!" – Một vị trưởng lão Thiên Hoa Tông bất bình.
Vúttt, một đạo ánh bạc lóe lên, Huyền Cầm vỡ nát, vị trưởng kia lão hộc máu bay ngược về phía sau, Thiên Hoa Tông không dám dị động.
Đặng Sơn từng chém chết ba bốn vị Thiên Hoa Tông trưởng lão, có thể nói bọn hắn đang nhìn thấy hung thần khắc tinh, Hồ Tử Uyên một thoáng muốn động thủ nhưng dừng lại.
Đặng Sơn tiếp kiếm từ tay Phan Chí Kiên, vỏ kiếm khắc tứ đại thần thú bên trên, chuôi kiếm chạm trổ nhật nguyệt, Đặng Sơn đẩy ngón cái nâng thân kiếm lộ ra một tấc, khí thế sắc lạnh tràn khắp Hống Sơn khiến mọi người phải rùng mình, Thiên Hoa Tông, Thiên Ma Giáo, Doãn Nhai Đường co cụm lui về sau, Thuận Thiên Kiếm vào tay Đặng Sơn chính là hổ mọc thêm cánh.
Hồ Tử Uyên vội bày Địa Huyền Cầm trấn áp khí thế tỏa ra từ Thuận Thiên Kiếm giúp bọn hắn bình tĩnh trở lại, Địa Huyền Cầm cũng là cấp bậc Trấn binh nhưng so ra còn kém Thuận Thiên Kiếm một bậc, hẳn là cùng cấp bậc với Long Trì Chung, đều là Thiên Cấp vũ khí ra đời về sau.
"Các vị nếu tới chỉ điểm một hai, chúng ta rất hoanh nghênh, còn ngược lại đừng mong một người xuống núi!"
- Đặng Sơn đe dọa, vị Kiếm Đường Chủ thân mang chiến lực cấp tông chủ, kiếm đạo cao minh lại cầm trấn binh trong tay, một lời nói nặng tựa non khiến người ba phái không dám vọng động.
"Đặng huynh, tiểu thiếp nào dám, chỉ mong bọn tiểu bối được mở rộng tầm mắt."
- Hồ Tử Uyên trở về vẻ vưu vật thường ngày, đường cong phập phù, nàng chủ trương nhún nhường một bước, nếu giao thủ chưa biết ai được ai thua, nàng thầm trách bọn Tây Lâm Cung súc sinh vô dụng, nhưng nàng cũng không quên nhắn nhủ rằng bọn đệ tử sẽ thay nàng giải quyết.
Phía tây Lộ Ái Châu, cách Hống Sơn bảy tám trăm dặm phía về phía tây bắc, trên một dãy núi cao tít tắp trải dài từ bắc tới nam, chính là Trường Sơn Đại Mạch ngăn cách giữa Đại Việt và Tây Lâm, lúc này có hai phe đang đối chiến, một bên là ba vị thú vương thực lực cao cường, một bên là ba vị cao thủ Việt Tộc. Lưu Đạt đang đánh nhau với một đầu Thiên Lang, kiếm trảo va chạm kịch liệt, đơn thuần là lực đối lực, Lưu Đạt máu me khắp người, Thiên Lang trên lưng có vài vết chém, xích một chút lên cao hơn là Thiên Môn Đạo Môn Chủ đối chiến với Bạch Viên Tôn Sơn, hai người vốn là địch thủ lâu năm, đánh nhau hồi lâu không phân thắng bại.
Xa xa dưới sườn núi là Trưởng Môn Chử Đạo Viện Trịnh Trí Không, lão đang đánh nhau với Tây Lâm Cung Chủ Hoàng Lâm, Hoàng Lâm thiên phú tốc độ trác tuyệt, lúc trái lúc phải như bóng ma, nhưng Trịnh Trưởng Môn cũng là yêu quái lâu năm, Đạo Kiếm cùng Chử Huyền Kinh đã luyện tới lô hỏa thuần thanh khiến Tây Lâm Cung Chủ nhiều phen hú vía.
Lục đại cao thủ chém giết cực kỳ ác liệt mà không biết phía xa có một cái bóng như lơ lửng hòa vào thiên địa đang mỉm cười mỉa mai, hắn chính là Thiên Quốc Thái Sư Cao Biền, một vị sư huynh khác của lão Tả Ao, hắn chỉ cần thực hiện một kế nhỏ, diệt sát một đầu thú vương, bắt giết vài vị cao thủ của Thiên Môn Đạo và Lưu gia đã khiến hai phe chuẩn bị đầu rơi máu chảy, trong mắt hắn mấy vị cung chủ cùng trưởng môn chẳng qua là con rối, hắn muốn chém muốn giết muốn khiển thế nào là quyền của mình.
Đặng Sơn trở về Thái Dương Viện Hậu Điện, hắn vừa ngồi xuống liền phun ra một ngụm máu nhuộm đen y phục, Phan Trí Kiên cùng Nông Bắc Phát hoảng hốt vội tới bắt mạch đồng thời cho gọi người Phạm Gia, chắc mấy chốc có một vị trưởng lão cùng Phạm Tuyết chạy tới, nàng tới bắt mạch, rút một cây châm nhúng vào máu, châm bạc đổi màu đen tím.
"Có phải đường chủ bị trúng Lục Xà độc?"
- Phạm Tuyết hỏi.
Đặng Sơn gật gật đầu, đoạn hắn uống một viên giải độc đan của Phạm Tuyết đưa, hít sâu nói: "Ta thoát Lục Xà Vương trở về đây, các vị trưởng môn còn bị Tây Lâm Cung cầm chân".
Phạm Tuyết y thuật kế thừa từ Phạm Hiếu, bản lĩnh cũng được tính một hai thành, một lúc sau thương thế đã đỡ hơn, Đặng Sơn kể lại tường tận: "Ta cùng mấy vị đường chủ tới phía tây điều tra, gần đây Tây Lâm yêu thú xuất hiện giết hại lương dân, còn giết cả cao thủ Lưu gia cùng Thiên Môn Đạo. Hai bên vừa chạm mặt thì mấy tên thú vương hung hăng tấn công, chưa nói đạo lý đã giết người, Cầm Đường Chủ cũng đã bỏ mình, chúng ta đánh nhau với địch nhân đã mấy ngày, ta đuổi được Lục Xà Vương nhưng cũng trúng ám thương, vừa lúc Bạch Hạc đưa tin liền vội vã chạy về."
"Chuyện này e rằng có điều ám muội!"
- Khai Quốc Vương nói.
"Mấy ngày nay bọn Ma Giáo thường sang các đỉnh núi khác, như đang tìm kiếm vật gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!