Buổi tối Lý Minh đang tĩnh tọa tu luyện bài trừ ma khí trong thân thể, ban ngày hắn dụng một chữ Lực ngộ ra từ Việt Thiên Quyết mới đây, ngả nghiêng theo uy thế từng đợt ma khí phát ra, thế nhưng ma khí cũng ảnh hưởng không nhỏ tới thân thể hắn, vài động thiên sáng bóng tràn đầy linh khí xuất hiện một vài sợi ma khí như sợi chỉ bám vào thành động đang hấp thu linh khí trong động thiên tự lớn dần, Lý Minh khu trừ rất vất vả, một lúc sau thở phì phò.
"Im lặng."
- Hắc Quy quát, vươn chiếc cổ dài hướng về phía Thiếu Âm Viện nghe ngóng, trong bóng đêm đen như mực hắn phát hiện mấy đạo ma khí đang di chuyển từ Thiếu Âm Viện, nơi ở của bọn Thiên Ma giáo sang đỉnh Bạch Tỵ kế bên chính đỉnh Thiên Tượng.
Bốn mắt nhìn nhau, Lý Minh thổi tắt đèn, trùm kín mặt mũi, đặt Hắc Quy lên vai chân đạp Âm Dương Bộ như một làn gió về phía đỉnh Bạch Tỵ, đường đi khấp khểnh rất nhiều đá trắng, bụi gai, đỉnh núi không có mấy cây lớn, hắn tiềm hành nhẹ nhàng theo hướng Hắc Quy chỉ.
"Phía sau có người."
- Hắc Quy thì thầm, Lý Minh nhanh chân nép sau một tảng đá lớn, chỉ một lát đã thấy một người tay phải cầm quạt đang chạy như bay tới, Lý Minh đạp Long Du Cửu Vân nhảy ra bịt miệng Từ Thức lôi vào sau tảng đá, Từ Thức định kêu nhưng đã bị Lý Minh điểm vào mạch môn, cả người mềm nhũn.
Lý Minh tháo khăn che mặt, giải phong cấm cho Từ Thức, Hắc Quy thì thào: "Ngươi mò tới đây làm gì, ngươi có biết tò mò sẽ mất mạng không?".
Từ Thức toát mồ hôi hột còn không nói nên lời, không hiểu tại sao đang chạy thì bị Lý Minh chụp được, nếu vừa rồi là địch nhân thì cái mạng hắn đã hỏng, hắn sang phòng thấy hai người tắt đèn mờ ám liền đuổi theo thì gặp phen hú vía, chẳng qua hắn không biết Lý Minh quen thuộc võ công của hắn, đoán được quỹ tích di chuyển cộng với thân pháp đặc biệt nên một phát bắt được hắn, người khác đừng hòng.
Lý Minh trang bị cho Từ Thức xong xuôi, cả ba lại vọt lên đỉnh núi.
"Bọn hắn chia ba hướng, một lên đỉnh, một vòng trái, một vòng phải, tên trên đỉnh ma khí yếu nhất."
- Hắc Quy ra hiệu.
"Chúng ta lên đỉnh?"
- Từ Thức hỏi.
"Sang phải!"
- Lý Minh quyết định, hắn giải thích thêm nếu lên đỉnh có động sẽ bị hai tên trái phải chặn đường xuống núi, bên phải về Thiên Tượng Đỉnh nhanh nhất, Hắc Quy vốn kiêu ngạo cũng phải khen Lý Minh tính toán, đúng là ăn cướp chuyên nghiệp.
Hắc Quy đoán cả ba tên ma giáo kia tu vi ở Tụ Thần Cảnh, Tụ Thần Cảnh dựng nguyên thần, xây hồn khí, nguyên thần lực lượng rất mạnh, phạm vi cảm ứng cực lớn, Hắc Quy không dám tiến quá gần, Lý Minh còn cẩn thận hơn, hắn suýt mất mạng với Tụ Thần Cảnh cao thủ khi cứu Nhật Tôn nên rõ ràng nhất.
Tên Ma Giáo đệ tử đi vào trong một cái động, Hắc Quy hóa bản thể ra lớn như cái chậu rửa mặt thò dài cổ tới gần nghe ngóng, đoạn nói: "Cái gì Ma Tộc Cổ Khí, cái gì Cửu Đầu Bạch Xà, con mẹ nó khó nghe!"
"Ai?"
- Trong động quát vang.
"Hỏng bét!"
- Từ Thức cùng Hắc Quy muốn bỏ chạy nhưng bị Lý Minh chụp lại, ra hiệu bình tĩnh, chỉ trỏ cách đối phó.
Tên Ma Giáo đệ tử như một u ảnh từ trong động bước ra, nhìn ngó xung quanh, bỗng nhiên một tấm lưới lớn từ trên trời chụp xuống, hắn vận khí dùng thân pháp muốn tránh nhưng bóng thiết phiến phủ kín xung quanh, hắn vung đao muốn mở một đường thì đã ngã lăn quay ra đất, bị một đầu rùa bức tốc gạt ngã hai chân, tấm lưới trắng gọn gàng chụp xuống, hắn dãy dụa rút chủy thủ muốn chém rách thì đầu óc choáng váng, điều cuối cùng hắn nhìn thấy là một người bịt mặt cầm đoản côn gõ vào đầu mình.
Từ Thức cực kỳ chuyên nghiệp nhanh tay lục soát một tích tắc đã xong, một chút đan dược, một chút bạc, một chút độc dược, mấy thanh vũ khí còn có một quyển sách cổ rách nát te tua, chữ có chữ không, bọn hắn phong bế mạch môn trói tên kia vào một gốc cây, đúng là lão Thiên bị đánh lén cũng đánh bất lực trịu trói.
"Lên đỉnh?"
- Hắc Quy hỏi, hắn muốn xử nốt hai tên kia, hắn bỗng nhiên cảm thấy công việc này quá thú vị, làm ít công to.
"Sang trái!"
- Lý Minh chọn hướng, Từ Thức cùng Hắc Quy tin sái cổ, thầm tôn sùng Lý Minh làm tướng cướp mà không cần hỏi nguyên do.
Bọn hắn về phòng đốt đèn kiểm lại chiến lợi phẩm, chiến lợi phẩm lớn nhất là ba viên Tụ Thần Đan, một viên này có giá trên trời, Phạm Gia mỗi năm chỉ cung cấp không quá mấy chục viên giúp đệ tử Phá Cốt Cảnh đột phá, còn lại đều phải dựa vào chính thực lực mình, cầm viên đan này trong tay, xem như bước một chân vào Tụ Thần Cảnh. Ngoài ra quyển cổ thư kia cũng đáng để xem xét, Từ Thức giơ đèn lại, nội dung đã không còn nguyên vẹn, Ma Giới Cửu Đầu Bạch Xà từng cầm Ma Giới Cổ Khí Huyết Phiên tấn công Hống Sơn, vẫn lạc tại đây, còn có mấy trang chú ngữ tối nghĩa Hắc Quy cũng không hiểu, hẳn là công pháp dùng Huyết Phiên.
"Ngươi có biết chuyện này?"
- Lý Minh hỏi Hắc Quy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!