Chương 3: Tản Viên Sơn

Sáng sớm, mặt trời vừa ló, sương mù từ trên núi tràn xuống thôn như lớp lụa mỏng trải dài, Lý Minh lưng đeo gùi, từ mạn tây bắc chạy lên núi, Liêm thôn ở hướng này.

Tản Viên là một dãy núi lớn nằm ở hướng Tây, cách kinh thành khoảng sáu mươi dặm, đỉnh núi liên miên, rộng rãi bao la, dáng cao hùng vĩ, làm trấn sơn cho cả một vùng. Lão Tả Ao kể, nếu lấy Nghĩa Lĩnh Sơn, cố đô của Việt tộc làm tâm điểm thì Tản Viên Sơn cùng Tam Sơn là hai điểm đối trọng, tạo thành thế tay ngai trong phong thủy thuật.

Tương truyền thời kỳ thượng cổ, nơi này được gọi là tổ sơn, từng là thánh địa của một trong bốn vị chí cường giả của Việt Tộc cổ

- Tản Viên Sơn Thần, trong chiến trận năm đó, hắn đại chiến cùng một vị thủy thần tới hôn thiên ám địa, nước ngập đầy trời, đại địa sụp đổ. Gã thủy thần kia suýt vong mạng, bị một tòa cổ tháp đè gần chết, thi triển cấm thuật đào thoát.

Tuy hắn thắng một trận chiến nhưng cũng vô ảnh vô tung, biến mất sau đó.

Lão Tả Ao cũng nói trên núi có hành cung di tích đổ nát, ắt có bảo vật, từng nhiều lần giương cờ gióng trống, vác cuốc xẻng lên núi nhưng lần nào về cũng mặt mũi ỉu xìu, bỏ đi nốc rượu. Lão chưa sơ múi được gì phần vì vạn năm ngoại tộc đô hộ, há để bảo vật chạy rông, phần vì cấm chế lão cũng không dám đụng, hổ chết còn uy, không thể nghịch loạn. Hơn trăm năm trước từng có cường giả của Hãn Tộc là Cao Biền thi triển cấm thuật, đào hơn một trăm giếng xung quanh núi để trấn yểm long mạch, nhưng mỗi lần đào xong lại sập, chết người không rõ nguyên do, Cao Biền cũng bị trọng thương, lão cũng không dám liều cái mạng nhỏ của mình.

Đường lên đỉnh Ngọc Lĩnh Sơn đoạn gần thôn khá bằng phẳng, càng lên cao càng dốc, đây là đỉnh núi tương đối cao trong dãy, chỉ thua một chút so với chính đỉnh Phượng Hoàng Sơn, hắn gặp một ít tiều phu, một ít thợ săn, người lạ người quen, một ít danh môn để tử người lên kẻ xuống,

"Đám gia hỏa hẳn là lên đỉnh núi săn bắn yêu thú, hy vọng bọn này không phải phường ăn hại, phí công sức của ta!" – Lý Minh tự nhủ trong lòng.

Hắn là chúa khôn lõi, thường thường lần mò theo đám đệ tử, đợi bọn hắn xử lý xong chiến trường, đá vỡ cây đổ, hắn chỉ việc vào chặt củi mang về, có khi bọn kia chỉ lấy yêu thú nội đan, hắn còn có thể lột da, dóc xương, xẻo thịt mang về bán, quả là làm giàu không khó.

Hắn chọn một đám đệ tử năm người, bốn nam một nữ, ăn mặc áo quần màu đen, tay áo thêu hình bát quát, lưng đeo trống nhỏ, người không biết tưởng bọn hắn là phường xiếc kỹ, nhưng quả thực đây là vũ khí của phần lớn Thiên Môn Đạo đệ tử, nghe nói là chế tác phỏng theo Đông Sơn Đồng Cổ, chiếc cổ trống

- bảo vật trấn phái của Thiên Môn Đạo Phái, nghe nói mỗi khi cổ trống vang lên, thần hồn điên đảo. Hẳn là những chiếc trống nhỏ kia cũng có tác dụng công kích tinh thần.

Hơn nữa bọn Thiên Môn Đạo đệ tử đều tinh thông trận pháp, hắn cũng muốn mở rộng tầm mắt. Hắn tiềm hành theo sau, cước bộ không nhanh không chậm đi theo đám người.

"Tiểu tiều phu, người đi theo bọn ta làm gì?"

- Một tên trong nhóm khó chịu ra mặt hỏi, hắn có lẽ là sư huynh lớn nhất ở đây, cao hơn Lý Minh một cái đầu.

"Cùng đường cùng đường!" – Lý Minh mỉm cười trả lời.

"Sư huynh, kệ hắn, chúng ta nhanh một chút, hôm nay còn phải săn bắt tam phẩm yêu thú."

- Một tên đệ tử khác khuyên.

"Đi!"

- Tên sư huynh quát, cả bọn gia tăng cước bộ, bọn hắn là nội môn đệ tử, đã tu tới Phá Cốt cảnh giới, cước bộ trở nên mau lẹ đột ngột, tuy nhiên một lúc sau quay lại vẫn thấy gã tiều phu kia bám theo khiến cả bọn ngạc nhiên, dừng lại thi lễ.

"Xin hỏi quý danh của sư huynh, chẳng hay là đệ tử môn phái nào?"

- Tên sư huynh khi nãy lại hỏi, nhưng mặt hắn đã nhẹ bớt chục cân, kèm theo kính ý. Bọn hắn há có thể không, cả bọn tăng tốc lên núi đều phí khí lực, thở phì phò, nhưng gã tiểu tiều phu kia vẫn khí định thần nhàn, ắt hẳn là Đại môn đệ tử.

"Ta tên Lý Minh, chỉ là thôn dân, sống với hai vị gia gia dưới chân núi!"

- Lý Minh đáp.

"Xin hỏi quý tánh của hai vị gia gia?"

"Một vị Tả Ao một vị Đinh Điền."

"Xin lỗi, bọn ta chưa từng nghe qua."

"Gia gia chỉ là kẻ thôn quê, không đáng để các vị nhắc tới!"

Bọn Thiên Môn Đạo đệ tử lại càng nghĩ ắt hẳn là cao nhân lánh đời. Lý Minh nói cảnh giới của mình là Khai Mạch, bọn này không tin, nói đi chặt củi lại nghĩ là một loại tu hành. Thực không còn gì để nói.

"Vậy kính xin Lý huynh trợ giúp chúng ta một chút, có được chăng?"

- Vị thiếu nữ nhanh nhảu tiến lên hỏi, cũng tính là mặt mũi ưa nhìn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!