Chương 28: Chử Đạo Viện

Cửu Lầu Khuê Văn Các là nơi tập trung công pháp tu luyện Việt Tộc, bí pháp chiến kỹ bách gia đều tập trung ở đây, thậm chí còn sưu tầm công pháp ngoại tộc, nhiều tuyệt kỹ thất truyền vẫn được lưu giữ, nhưng không phải ở tầng thứ nhất. Lý Minh sục xạo tìm tòi mấy ngày hôm nay, tất cả đều là hạng xoàng, cũng chia làm một trăm phòng ứng với Bách Đường, hắn muốn lên tầng thứ hai nhưng bị lão quản sự đuổi xuống, phải có công trạng mới được lên tầng cao hơn, còn không thiên tử cũng bị đuổi, hắn mò tới đưa một ít bạc, một ít đan dược pháp bảo nhưng bị chửi té tát, đành cắp mông quay xuống thử tìm thêm lần nữa xem có gì hay, tất nhiên không có gì hay, ngay cả mấy bộ công pháp bình thường nhất hình như cũng bị bọn thế gia giở trò, đánh đấm không phát ra được uy lực mạnh nhất, giống như đang ăn ngon bèn nhai phải sạn.

Hắn bỏ ra ngoài tìm cách làm thân với đầu rùa đen kia, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Minh, Hắc Quy đều tỏ thái độ khinh khỉnh rồi nhảy xuống hồ, được cái hắn rất kiên trì, bốc ra không biết bao nhiêu đan dược cho Hắc Quy ăn, thành thử tình cảm đã có tý ti cải thiện.

"Tiểu tử, lần sau mang đan dược loại tốt một chút!"

- Hắc Quy liếc mắc nhìn, đầu ngúc ngoắc, miệng nhai nhai.

"Mẹ kiếp, yêu quái!"

- Lý Minh giật bắn mình, nhảy ra xa nhìn chằm chằm Hắc Quy, cuộc đời hắn lần đầu tiên nhìn thấy động vật nói chuyện, bán tin bán nghi.

"Ranh con, khẹc khẹc!"

- Hắc Quy cười tỏ vẻ khinh thường.

"Tiểu ba ba, ngươi có ý gì?"

- Lý Minh liếc xéo liếm môi, tưởng tượng Hắc Quy ra nồi chuối đậu, con rùa nhỏ cũng dám gọi hắn ranh con.

"Mất dạy, ngươi có biết Quy Thần ta đã sống gần trăm năm, hơn cả tuổi ông bà ngươi không?"

- Hắc Quy vươn cổ ra chửi, quả thực nó đã sống hơn trăm năm, nhưng tuổi của hắn trong đồng loại tính ra chính bằng tuổi Lý Minh, đang lúc trưởng thành.

"Mất dạy, đại gia chính là thần tiên đầu thai chuyển thế!"

- Lý Minh không tin, quay ra chế nhạo.

"Ranh con!"

- Hắc Quy há miệng bắn ra một cột nước ào ào lao về phía Lý Minh, ý muốn nhấn chìm hắn.

Lý Minh khoắng chân chạy ra hướng khác tránh được, tiện thể nhặt một miếng ngói nhỏ liệng thẳng về phía Hắc Quy, tốc độ như tên bắn, Hắc Quy không thèm né, thò chân trước ra đập viên ngói thành bụi phấn, há miệng lên trời thổi thổi, vô hình các cột nước từ trên trời giáng xuống liên tiếp tấn công, Lý Minh như một đầu rồng du động qua lại nhẹ nhàng tránh thoát, nước đập xuống sân tạo thành mấy chục cái vũng lớn.

Biết Lý Minh thân pháp độc đáo, Hắc Quy bèn đổi chiến thuật, cái đuôi ngúc ngoắc, băng tiễn ào ào lao ra đánh lén sau lưng Lý Minh, cảm nhận không khí tự nhiên lạnh xuống, Lý Minh quay đầu nhìn đã thấy một loạt mũi tên băng như một đàn châu chấu lao về phía hắn, Lý Minh vội vàng rút côn múa, băng tiễn đột ngột chuyển hướng quay sang tấn công Hắc Quy, khoảng cánh quá ngắn cộng thêm bất ngờ, Hắc Quy né tránh không kịp chỉ còn cách thụt đầu vào mai rùa, răng rắc liên tiếp, băng tiễn vỡ tan toàn bộ, nhưng mai rùa không có một vết xước.

Hắc Quy vừa thò đầu ra đã thấy mình bị treo trên một cây gậy, cả người nằm gọn trong tấm lưới, Hắc Quy đưa miệng ra cắn, đưa vuốt ra chém, nhưng không cách nào làm đứt dù chỉ một sợi cước, quá dai, đây là tấm lưới Lý Minh lấy trộm sau nhà lão Tế Tửu trên đảo, vật liệu giống với sợi dây câu, chuyên dùng đối phó rùa. Lý Minh đốt lửa, bắc nồi đun nước, nước sôi ùng ục, Lý Minh thả luôn tên kia vào.

"Dám đánh lén ta!"

- Lý Minh đắc ý.

"Ấm quá, thích quá, khẹc khẹc."

- Hắc Quy khỏa khỏa nước ra dáng hưởng thụ. Lý Minh càng cho lửa cháy đậm, nửa canh giờ qua đi, hắc quy vẫn đang tận hưởng trong nồi, mắt lim dim.

Đen mặt, Lý Minh thò côn vào câu Hắc Quy ra, hắn lôi trong túi ra một thanh đao cật lực chém một nhát, lửa bắn tung tóe, lưỡi đao mẻ quá nửa, binh khí chia làm Nhân, Vương, Hoàng, Địa, Thiên. Thiên Binh là để chỉ trấn binh như Long Trì Chung, uy lực tuyệt luân, trên đời chỉ có vài kiện, phần lớn tu luyện giả cầm trên tay là Vương Cấp, đây là một thanh Vương Cấp Trung Đẳng binh khí, vậy mà không chém nổi một con rùa.

Hắn đổi sang một thanh kiếm Vương Cấp Nhất Đẳng, hình như là lấy được của bọn Đỗ Gia, vận dụng nhất chiêu tuyệt sát của Đặng Sơn, tiếng kiếm xé gió vang lên, nhưng kết quả không đổi, lửa vẫn bắn tung tóe, thanh kiếm cong queo biến hình. Lý Minh xót xa vô cùng, mang đi đấu gia có thể thu được một núi bạc, điều vui mừng duy nhất của hắn là tấm lưới kia cũng không đứt một sợi.

Hắc Quy thò đầu ra cười khinh bỉ, Lý Minh chẳng nói chẳng rằng, cục súc rút côn ra đập, keng keng keng liên tiếp, nghe như tiếng sắt thép va chạm nhau, côn sau mạnh hơn côn trước, Hắc Quy cảm nhận rõ lực đập vào mai càng ngày càng lớn, dường như chiêu sau gom lực từ những chiêu trước, đây chính là điệp gia lực.

"Tách tách!"

- Mai rùa có vết rạn đầu tiên, nhưng Lý Minh càng đập càng hăng, Âm Dương Côn của hắn ko mảy may sứt một góc, Thiết Hoàng Mộc không hiểu được lão Nguyễn Khiên rèn đúc kiểu gì, cực kỳ rắn chắc, dường như không biết mệt, hắn vừa đập vừa kêu: "Đại gia ta đập chết ngươi!"

"Đầu hàng, đầu hàng!"

- Hắc Quy thò đầu ra hô lớn, mặt có chút sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!