"Ngươi, còn dám bắt nạt ta!"
- Lý Tiểu Mai đứng phía bên kia hàng rào, giơ tay cắt ngang qua chiếc cổ cao trắng ngần, dọa Lý Minh.
Lý Minh nhướng mày nhìn lại, giơ tay sờ sờ đùi của mình suýt bị chặt mấy hôm trước, Lý Tiểu Mai nhìn vậy đỏ mặt, lại cùi xuống nhặt gạch đá ném qua hàng rào về phía hắn, Lý Minh trốn luôn vào trong nhà chửi thầm: "Hãy đợi đấy".
Mấy hôm nay ngày nào cũng vậy, đôi oan gia thường rửa mặt súc miệng buổi sáng bằng tiết mục tương tự. Lý Tiểu Mai chính là em gái ruột của Nhật Tôn, con của Mai Hậu và Đức Chính Đế, từ nhỏ được cưng chiều vô cùng, tính tình ngang ngược hiếu thắng trái ngược với Nhật Tôn, nàng thích võ học quyền kiếm, chắc có lẽ là di truyền từ Mai Hậu, Mai tộc tuy không phải lục đại gia tộc, nhưng truyền thừa cổ xưa, từng có thời làm đế vương, tổ tiên từ một đôi quang gánh làm nên đại sự, tuy cũng như mấy vị đế vương khác, thiên chưa thời địa chưa lợi, Hãn tộc vẫn còn hùng mạnh, nhưng truyền thừa để lại cũng đủ Mai tộc sau này hùng cứ một dải đất Diễn Châu rộng lớn, quyền lực Đức Chính Đế được giúp sức không nhỏ ở đây.
Lý Minh bây giờ một bước ra khỏi nhà liền trở thành công địch, tên nào cũng muốn lấy lòng tiểu công chúa, mà cơ bản không phải công chúa thì kết quả cũng vẫn vậy, thằng nào thấy gái đẹp chẳng muốn thể hiện một hai. Nhưng hắn không phải là giun dế, muốn xéo muốn giày thế nào cũng được, cộng với bản tính đôi khi có phần cục súc, hắn đã ném hơn chục tên đệ tử Kiếm Đường xuống hồ, thành thử mấy hôm nay Thiên Quang Đàm hay có cuộc thi bơi giữa người và rùa, hồ này có mấy đầu rùa lâu năm, hễ thấy người là muốn cắn, bọn Quyền Đại từng có lần nát bị mông ở đây.
Gần đây hắn tu luyện Khả Phong Mãnh Quyết có phần tiến triển, tốc độ vận hành chân khí càng ngày càng ồ ạt, nhiều khi hắn có thể huy động chân khí của phân nửa số động thiên chỉ để đánh ra một quyền, đập ra một côn, nhưng uy lực có phần tán loạn, chỉ thích hợp cho việc phá hoại hơn là chiến đấu, hơn nữa đánh xong thì ngồi thở hồng hộc, chân khí không cách nào bù đắp, giống việc tiêu tiền ai cũng giỏi, nhưng kiếm lại thì khó khăn vô cùng.
Hắn cũng từng tới côn đường thỉnh giáo lão Pháp Mạnh nhưng lão cũng bó tay bó chân, mò ra đường tới gặp Lưu Đạt thì hắn còn chưa dám, Mai Hậu phỏng chừng đang đợi ngoài cửa, hơn nữa Lưu Đạt cùng Trần Phúc vừa giúp hắn cách đây không lâu. Trên đường về hắn lại gặp Đặng Sơn, vị đường chủ này vừa từ Đại Thành Môn bước ra, bên trong đấy là Khải Thánh Chính Điện, là nơi thờ cúng tế tự họp hành, cũng là nơi ở của lão Tế Tửu.
"Đường chủ vẫn khỏe?"
- Lý Minh tươi cười tới chào.
"Nghe nói ngươi vừa đánh một đám đệ tử Kiếm Đường?"
- Đặng Sơn tiếu dung hỏi.
"Không phải, do bọn hắn trượt chân!"
- Lý Minh chối bay, mặt ngây thơ vô số tội.
"Đấy là người nhà Mai Hậu!"
- Đặng Sơn dọa.
"Đều làm mồi cho rùa đen!"
- Lý Minh cười, hắn cũng sợ nhưng miễn không ra ngoài liền bình yên.
"Ta sắp ra ngoài một thời gian."
- Đặng Sơn hờ hững, nhưng lần này không phải dọa, gần đây phía Tây thường xuất hiện yêu thú quấy nhiễu dân, hắn cùng một vài vị đường chủ được cử đi điều tra.
"Không sao, còn các vị đường chủ khác, ta không sợ.".
"Đều là người nhà Mai Hậu.".
Lý Minh đen mặt, nói tơi đây hắn không lo cũng phải lo, ngửa mặt lên trời mang bộ dáng cao nhân suy tính, hay là trốn về Liêm Thôn, hay đi tìm lão Tả Ao ông hắn. Nhìn bộ dáng hắn, Đặng Sơn thường ngày lạnh lùng cũng không khỏi phì cười, động viên hắn một tiếng yên tâm.
"Ngươi gặp ta có việc gì?"
- Đặng Sơn vào chủ đề chính.
Lý Minh mang vấn đề tu luyện của hắn ra trình bày, Đặng Sơn nghiền ngẫm một chút đáp: "Một chiêu đánh ra có trăm phương ngàn cách, nhưng lực đạo phải tập trung, giống như việc ngươi đóng một cây đinh vậy, vấn đề nằm ở cây đinh không phải chiếc búa!"
Lý Minh suy ngẫm một lúc đáp: "Ý đường chủ là vũ khí"
- tay hắn chỉ vào thanh kiếm trên lưng Đặng Sơn.
"Đúng vậy"
- Đặng Sơn tấm tắc khen ngợi. Lý Minh liếc mắt nghi ngờ, hắn còn đang nghĩ lão này lừa mình làm đồ đệ.
"Ngươi nhìn có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!