Hôm nay là ngày Lý Minh gia nhập Quốc Tử Giám, hắn ăn mặc quần áo được phát sẵn, một bộ võ phục gọn gàng màu xanh nhẹ hơn chút so với quần áo của tên tiểu đạo sĩ Chử Đạo Viện, nai nịt gọn gàng, ống chân ống tay bó chặt, chân đi giày cỏ. Hắn đoán mình phải ở trong đấy lâu, thành thử có cái gì mang đi được đều ném vào trong túi không gian, mấy món ám khí dạng vôi bột, bả chó... cũng mang đi sất.
Lão Tả Ao từ đợt binh biến tới giờ chưa hề thấy mặt, đã một tháng Lý Minh lo lắng không thôi, đặc biệt mấy hôm nay kinh thành rộ lên vụ án kỳ lạ, một tên nam ca kỹ nào đấy không rõ sử dụng đan dược thuốc men gì, liền hoang tưởng ra sự việc ma quái, mua rất nhiều tỏi nhét vào miệng một vị thiếu nữ, khiến vị cô nương kia không cách nào hô hấp, chết rất tức tưởi, không khí càng thêm u ám, mấy hàng quán luôn miệng bàn tán không ngớt.
Hoàng Thành
- Đại Môn Quốc Tử Giám cao to rộng lớn hôm nay mở cửa đón nhận đệ tử mới, ước chừng năm chục người, đông nhất từ xưa tới giờ. Lý Minh tới bàn một vị lão giả, khai báo danh tính, nhận một thẻ bài xác minh thân phận, tiến vào sân lớn Ngoại Tự xếp hàng, hắn dòm ngó xung quanh thấy tu chân đệ tử khá đông đều ngay ngắn xếp thành hàng lối từ thấp tới cao, trước mặt là bốn cây cột lớn gọi là Tứ Trụ Ngi Môn treo cờ Đại Việt, một sàn lớn dựng ngay cạnh đó có ghế ngồi, bàn trà, một cái trống lớn, trái phải hai bên là vườn tược, chim hót, hoa nở, tiểu cảnh. Lý Minh còn đang nai vàng ngơ ngác không biết đi đâu thì may thay có một tên nam đệ tử dáng vẻ thư sinh, tay phe phẩy quạt, mặt mũi hiền lành trắng trẻo tiến về phía hắn tươi cười chào hỏi: "Lý Huynh, chúng ta qua bên kia xếp hàng"
"Người là...?"
- Lý Minh ú ớ.
"Đệ tên Từ Thức, hân hạnh hân hạnh!"
- Tên thư sinh đáp, hắn có biết qua thân phận tán tu của Lý Minh.
Lý Minh nhìn chăm chăm, không ngờ cái tên tán tu cùng hắn nổi danh kia lại là một kẻ thư sinh, mặt mũi trắng trẻo xinh đẹp còn hơn tiểu thư đài các.
"Hân hạnh!"
- Lý Minh đáp lễ cho có, hắn là chúa ghét mấy tên thư sinh đạo mạo như vậy.
Hai người bọn hắn tiến về hàng dọc phía bên phải nhất, Từ Thức nói nhập môn đệ tử đứng phía ngoài cùng, những hàng phía trong là các vị sư huynh sư tỷ khóa trước, đếm ra cũng mười mấy hàng, càng bên trái càng ít người, chẳng phải như vậy mười mấy năm cũng không tốt nghiệp, hai người nhìn nhau thè lưỡi.
"Từ Thức, ngươi là gái giả trai ư?"
- Lý Minh dòm từ đầu tới chân hỏi hắn.
"Con mẹ nó, huynh không thấy giọng ta là nam sao."
- Từ Thức bực mình chửi to, hắn mười lăm mười sáu tuổi, không hiểu dậy thì kiểu gì, càng ngày càng trắng trẻo xinh đẹp, ai cũng nhìn hắn ánh mắt quái lạ, thậm chí còn có mấy tên sắc lang nhìn thèm thuồng, khiến hắn rùng mình nổi hết da gà, ngay lúc này cũng không ít ánh mắt đang nhìn hắn, nam có nữ có, tỏ vẻ tò mò.
"Cũng phải cũng phải!"
- Lý Minh tươi cười, hai người trở nên thân thiết hơn, nói chuyện bắt đầu chửi bậy liên mồm, cha mẹ ông bà ông vải văng khắp nơi.
Từ Thức nhà ở gần Tống Sơn Ái Châu, từ nhỏ đã theo một lão đạo sĩ trên núi tu luyện, cũng tính là có căn cơ cốt cách, thiên phú có phần hơn cả Lý Minh, không thế mà hắn bài danh Hắc Thạch Bảng Phiến Động. Một lúc sau Lưu Linh cùng hai tên đệ tử Lưu gia đến, Lưu Linh đi tới đâu như một làn gió mát thanh xuân, nhìn một cái cũng khiến người ta thoải mái tâm tình, mấy tên nam đệ tử nhìn như si mê.
Lưu gia năm nay có ba người, tính là không tệ, nhiều nhất là Đỗ Gia có năm người, đếm sơ sơ Lục Đại Gia Tộc Trần Lưu Nguyễn Đỗ Lê Phạm đã chiếm mất gần nửa danh ngạch, thế mới nói thiên phú cũng không bằng thiên tài địa bảo, mà cũng vì thiên tài địa bảo bọn hắn mới vào đây, công pháp bọn hắn không thiếu, nhưng không cách nào đọ tiền tài với quốc khố.
Cả bọn gặp nhau chào hỏi, đi cùng Lưu Linh là Lưu Tuấn, Lưu Vinh nhìn có phần trầm ổn, chắc là bắt chước bộ dạng Lưu Đạt, đều xưng Lý Minh đại ca, thân phận khanh khách của hắn đã truyền ra ngoài, phải ra Lưu Linh còn phải gọi hắn một tiếng Trưởng lão. Lý Minh giới thiệu cả bọn với Từ Thức, chính Lưu Linh còn thấy Từ Thức đẹp nghiêng nước nghiêng thùng, miệng khen không ngớt khiến tên kia khó chịu trong bụng nhưng vẫn phải cười, Lý Minh được đà càng bơm đểu vào.
Một lát sau thế gia đệ tử đều đến đông đủ, tự động xếp vào hàng của mình, Lưu Linh chỉ cho Lý Minh từng người một, Trần Lâm ánh mắt sâu thăm thẳm, dáng người cao lớn, tên này quyền pháp rất cao thâm.
Lê Dũng to lớn thô hào ăn nói bỗ bã chắc là theo phong cách Đô Úy Lê Thọ, đao pháp lăng lệ.
Phạm Tuyết xinh đẹp, thân hình nở nang, khống hỏa, luyện đan đều thiên phú trác tuyệt.
Nguyễn Phong đầu tóc bù xu, làn da cổ đồng, cánh tay thô to, trình độ rèn kim luyện bảo là số một trong số đệ tử trẻ tuổi Nguyễn Gia, vũ khí của hắn là một cây đại chùy lớn.
Đỗ Hoàng khuôn mặt thâm trầm, phong phạm quân tử, lưng đeo trường kiếm, hắn được nhận định là thiên tài ngàn năm có một, hành sự đâu vào đấy.
Bỗng nhiên có tiếng quát tháo vang lên: "Cút ra, công tử nhà ta muốn đứng đầu hàng"
- Một tên vô dụng đeo đầy trang sức, áo quần lụa là, cũng không thèm mặc đồng phục phát sẵn. Bọn thế gia đệ tử mắt ngơ tai điếc, Lưu Linh thì thào: "Hắn là Bùi Việt, con trai của đương triều Thái Úy Bùi Linh".
"Thảo nào!"
- Từ Thức sắc mặt khinh khỉnh, Thái Úy chính là quan nhất phẩm lớn nhất đường triều, quyền hành ngang với Đô Thống Lê Phụng Hiểu đang nắm giữ đại quân, thằng con hống hách cũng là chuyện đương nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!