"Ngươi có biết bần tăng là ai chăng?"
- Lão hòa thượng ngạc nhiên hỏi.
"Không học, là ai cũng không học, gia gia ta bảo không học."
- Lý Minh hờ hững đáp.
"Được, quyền pháp gia gia ngươi là nhất, ngươi so đấu với ta một trận, ta thắng ngươi phải truyền phương pháp học nhân đồ, ngươi thắng có thể yêu cầu ta làm một việc, như thế nào?"
- Lão hòa thượng mặt không đỏ, khôn khéo dụ Lý Minh, lão thấy trong lòng quả thực có chút bỉ ổi, vác mặt mò đi lừa một tên tiểu tử.
"Lão là ai, sao ta phải so đấu với lão?"
- Lý Minh mặt ngơ ngác hỏi, trong lòng thầm chửi tin quỷ.
Tới lúc này vị lão tăng mặt đã bắt đầu đen, tu hành bao nhiêu năm chuẩn bị vứt cho chó nhai, định xông lên cường thế bắt nạt Lý Minh, tuy nhiên thấy hắn đeo một mai lệnh bài màu đỏ có chữ Lưu, đại biểu thân phận khanh khách Lưu Gia, lão bèn bình tĩnh trở lại, sợ đụng chạm tới mấy lão quái vật thế gia lâu năm, bèn bình tĩnh giải thích: "Bần tăng là Nghiêm Bảo Tính.".
"Chưa nghe bao giờ."
- Lý Minh ngơ ngơ.
"Bần tăng là Chủ sự Pháp Vân Tự La Hán Đường!"
"Thì ra là đại sư, đại danh đỉnh đỉnh, nhưng quả thực ta chưa nghe bao giờ!"
"Con mẹ ngươi tiểu tử, rốt cục ngươi con cái nhà ai, cái gì cũng chưa nghe là thế nào?"
- Lão hòa thượng râu tóc dựng ngược, miệng phun nước bọt bắt đầu chửi, Lý Minh lùi ra một góc đứng chắp tay niệm phật, lão hòa thượng càng chửi to, một lúc sau mới dừng lại.
"A di đà phật, đại sư, ta chỉ cần pháp bảo hoặc công pháp."
- Lý Minh cười tươi hiền hậu.
"Không có!"
- Lão tức giận đáp cụt lủn.
"Vậy ta xin cáo từ, đại sư bảo trọng!"
- Lý Minh hướng phía cửa động bước đi.
"Đứng lại!"
- Một tích tắc lão hòa thượng đứng chặn trước cửa động, khuôn mặt hung ác.
Lý Minh sợ hãi hô lớn: "Thà chết không khai!".
Bổng nhiên lão hòa thượng khuôn mặt từ bi tươi cười, chắp tay hiền hậu nói: "A di đà phật, xin tiểu thí chủ khoang dung. Bần tăng có một bộ quyền pháp luyện thể, đao thương bất nhập, tiểu thí chủ xem xét được chăng?".
Luyện thể, Lý Minh suy nghĩ, phương pháp luyện thể dường như đã thất truyền từ lâu, chỉ còn lác đác vài thế gia môn phái lưu lại tàn thiên, đấy cũng là lý do vì sao Tây Lâm Cung cùng Hắc Vực thực lực không cách nào khống chế, bọn họ trời sinh thể chất đặc thù, lực lượng to lớn, nhân tộc không cách nào so sánh trên phương diện này, tuy nhiên lão Đinh nói Bát Long Quyền càng tinh thông về sau càng kỳ diệu, ẩn chứa bí pháp luyện thể, hắn cũng không cần học, thẳng thắn từ chối.
"Ta có một cây Hàng Ma Xử, đào được trong một tòa di tích."
- Lão tăng móc ra một cây xử màu đen, thi thoảng có ánh sáng phát ra, rách nát sứt mẻ không chịu nổi.
Lý Minh thầm chửi, nhưng miệng vẫn tươi cười: "Đại sư, nhà ta không thiếu chày giã gạo".
Lão tăng cực kỳ bực mình nhưng miệng vẫn phải tươi cười, quăng ra ba bộ cổ quyền kinh, lần lượt là Đại Vân, Đại Vũ, Đại Lôi, giải thích: "Người ngoài không biết, thực ra Pháp Vân Tự bọn ta là ba tự riêng biệt, ngoài Pháp Vân Tự còn có Pháp Vũ Tự và Pháp Lôi Tự. Ngoài phật kinh, đó là ba bộ quyền kinh chấn tự truyền đời gọi là Tam Đại Quyền Kinh, chỉ truyền cho Trụ Trì, đây là ta mượn ra từ chỗ hắn!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!