Chương 18: Một chút cố sự

Thiên Quốc Hãn Tộc, lãnh thổ bao la rộng lớn mấy vạn dặm, phía bắc giáp Kim Quốc khí hậu lạnh giá, phía tây là cao nguyên Tây Tạng cái nôi của Phật Giáo, phía đông Đông Hải rộng mênh mông, phía Nam chính là Đại Việt. Thiên Quốc binh hùng tướng mạnh, tài nguyên dồi dào, nhân tài vô số, tu chân môn phái đếm không xuể, nhưng phần lớn đều bị triều đình thu phục, Thần Tông Đế Triệu Thiên vốn là kẻ kiêu hùng, mộng bá chủ luôn hừng hực tâm can, ý đồ khôi phục lãnh thổ từng có vạn năm trước, muốn vạn tộc đều thần phục dưới chân Hãn tộc.

Nhưng muốn là một chuyện, làm lại là chuyện khác, Hãn tộc đã không còn vị thế khi xưa, Tây Lâm Cung cùng Đông Hải Hắc Vực địa vị cùng thực lực đã không thua kém, hơn nữa ngay trong chính quốc thổ của mình, Triệu Thiên cũng chưa thể thống nhất Thiên Quốc tu chân giới, Thiên Âm Tự cùng Huyền Đạo Môn, hai đại môn phái cầm đầu Phật Đạo, truyền thừa dài lâu, thực lực to lớn, xưa nay vẫn luôn phản đối việc triều đình thâu tóm môn phái, tuy bên ngoài tuyên bố chỉ truy cầu đạo hạnh nhưng bên trong vẫn âm thầm ra tay cản trở khiến hắn đứng ngồi không yên, nhưng đó chỉ là tiểu sự, việc đại sự của hắn chính là địch quốc phía nam Đại Việt, trăm năm nay không ngừng lớn mạnh, vượt khỏi tầm ảnh hưởng của hắn, thậm chí còn từng uy hiếp biên giới phía nam.

Nam Kinh

- Thái Hòa Điện, Triệu Thiên, khuôn mặt hằm hằm giận giữ, phía dưới quần thần xếp hàng hai bên im lặng không nói, chính giữa là Triệu Nhị đang quỳ sát đất, mặt không giám ngẩng lên.

"Bẩm hoàng thượng, sự việc lần này đều do vi thần tính toán không kỹ, mong hoàng thượng xử tội vi thần!"

- Một vị lão nhân khuôn mặt hốc hác, người gầy khô, chòm râu bạc lấm tấm ôm quyền cúi người nhận tội.

"Xin hoàng thượng trị tội vi thần"

- Một vị lão tướng dáng cao bệ vệ, khuôn mặt hung mãnh cũng tiến lên nhận tội phần mình.

"Vô dụng, cút hết cho ta!"

- Triệu Thiên quát lớn, khuôn mặt đỏ rực, hai tay nắm chặt ngai vàng run lẩy bẩy, mắt tóe lửa, bọn triều thần run bần bật không dám ho he nữa câu, nhanh chóng lui khỏi điện.

Một lúc sau, trong điện chỉ còn lại ba người, Triệu Thiên đã mất hẳn dáng vẻ hồi nãy, bình tĩnh nói: "Đại Tướng Quân, lần này Hắc Vực thiệt hại không nhỏ, ngươi có cao kiến gì?"

Vị lão tướng hồi nãy ôm quyền thưa: "Hoàng thượng anh minh, liệu việc như thần, Địch Thanh ngu ngốc!".

"Cao Biền Thái Sư?"

- Triệu Thiên mỉm cười quay sang hỏi vị lão nhân khuôn mặt hốc hác.

"Theo ta Hắc Vực phỏng chừng muốn khôi phục thực lực còn cần phải dăm mười năm, không thể uy hiếp chúng ta, nhưng lần này Tây Lâm Cung không mắc mưu, Hoàng Kim Thử Vương quả thực không đơn giản!"

- Vị lão nhân Cao Biền đáp.

"Không như vậy hắn có thể trở thành Tây Lâm Cung Chủ sao?"

- Triệu Thiên nhếch miệng, hắn cười đểu nói thêm: "Lần này Đức Chính đã giúp ta một việc lớn, cũng nên tặng hắn một phần lễ, nhanh chóng liên lạc Lý Tiến".

Địch Thanh sốt sắng ôm quyền hỏi: "Hoàng Thượng, vậy còn Trường Hà Ngũ Lão?"

"Đại nghiệp sao tránh khỏi mất mát!"

- Thấy Địch Thanh định nói thêm, Triệu Thiên nhíu mày xua tay.

Cao Biền tâu thêm: "Hoàng Thượng, bọn man rợ phương Nam thực lực không ngừng lớn mạnh, lão thần sợ như vạn năm trước...!"

- chưa nói hết câu, Triệu Thiên đã gạt bay: "Vạn năm trước thì sao, bọn hắn chẳng phải một kiếp nô lệ".

Cao Biền nheo mắt thầm chửi tên Triệu Thiên ngu ngốc ngông cuồng. Triệu Thiên cũng nheo mắt nhìn Cao Biền, hai bên đều đề phòng nhau thấy rõ.

"Tình hình Từ Tiên Quật thế nào?"

- Triệu Thiên hỏi thêm, Từ Tiên Quật nằm gần Dương Tử Giang, là một khu địa quật hoang vu, nhưng mấy năm gần đây thường có ba động, ánh sáng chói lòa thi thoảng phát ra khiến hắn lo lắng.

Cao Biền tâu: "Hoàng Thượng! Lão phu đã hỏi qua sư huynh đệ đồng môn, Từ Tiên Quật đích thị bị Việt cổ cường giả vạn năm trước phong ấn, thư tịch bản phái còn ghi. Phần bên trong phong ấn cái gì, lão phu đoán có thể là trọng bảo, cũng có thể là cổ cường giả, cũng có thể là thần giới công pháp, chỉ sợ xảy ra tranh đoạt".

"Cho người Thiên Hoa Tông phong tỏa. Phần bọn Thiên Âm Tự lừa trọc cùng Huyền Đạo Môn mũi trâu, lệnh Thiên Ma Giáo chủ nhanh chóng xử lý!"

- Triệu Thiên trầm ngâm, Địch Thanh cùng Cao Biền nhanh chóng đi lo việc.

---oo0oo---

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!