Binh biến qua đi, máu nhuộm kinh thành, Đông Hải Hắc Vực là phe chịu thiệt thòi nhất, thủy binh chết phần lớn ở hạ lưu Đại Hoàng Giang, bị Ngự Long Quân cùng Vô Vi Tông phục kích dùng thủy võng vây chặt hai đầu, Thủy Thần Nỏ từ trên bờ và chiến thuyền liên tục khai hỏa, thủy băng tiễn phủ kín mặt sông, Hắc Vực Thủy Quân đại loạn, nhiều thủy yêu muốn đột phá thủy võng đều bị đông cứng thành đá hoặc bị thủy tiễn xuyên chết, nhảy lên bờ thì khác gì tự kết liễu mạng mình sớm hơn.
Binh bại như núi đổ, xác thủy tộc nổi kín mặt sông, quân binh có thể đạp xác đi lại trên mặt sông như dẫm trên đất bằng, thủy binh tiếp viện của Hắc Vực phía sau nghe tin cũng không dám tiếp cứu, sợ có phục binh đành ám binh bất động đợi tàn quân quay về.
Tây Lâm Cung xưa nay vẫn nhăm nhe Đại Việt nhưng trời sinh có thù với Hãn tộc, vô số yêu thú bị Hãn tộc bắt về thuần hóa, hoặc làm tọa kỵ hoặc làm thú đấu mua vui, hơn nữa một vài thú tộc vẫn giao hảo qua lại với nhân tộc, vì vậy lần này hợp tác chỉ cử vài thú vương thực lực tầm thường, phần lớn nhân mã vẫn ở tại Tây Lâm phòng bị Hãn tộc trở mặt.
Phần Hãn tộc đã chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng cho lần này, Vũ Đức Vương Lý Tiến cùng Dương gia làm nội gián uy hiếp các tộc, bất ngờ đánh chiếm Đại La Thành, mở cửa để Hắc Vực Thủy Binh theo Đại Hoàng Giang tràn vào, khi đó Đại Việt đại loạn, Hãn Thiết Kỵ sẽ đạp bằng Quỷ Môn Quan đồng thời mấy vạn Thủy binh theo Bạch Đằng Giang tràn vào cướp phá, khi đó Hắc Vực, Tây Lâm, Dương Gia gì cũng nằm dưới gót sắt kỵ binh bọn hắn, tin chắc vào sự thành công, Thần Tông Đế thậm chí đã đem cả cháu đích tôn của hắn ra làm tín vật.
Nhưng người tính không bằng trời tính, nội bộ Dương Gia không cùng chí hướng, Vũ Đức Vương đánh hơi thấy mùi bất ổn liền bỏ chạy, mấy vạn Hãn Tộc Thủy Binh bị Long Dực Quân chặn đứng trước cửa Bạch Đằng Giang không dám tiến binh, hơn chục vạn Thiết Kỵ cũng vô phương vượt Quỷ Môn Quan, Triệu Nhị may mắn chạy thoát, tuy thiệt hại không lớn nhưng tiếng tăm xem như vứt đi, với việc luôn xem mình như vạn tộc chi linh, hiệu triệu bách tộc, việc này không khác gì giáng vào mặt bọn hắn một cái tát, trò hay hẳn còn đằng sau.
---oo0oo---
Sau khi bị đánh tụt xuống hố được Quốc Tử Giám đệ tử xách về, Lý Minh mấy hôm nay đều ở nhà trị thương không ra khỏi cửa, Lê Thọ cũng vắng mặt, chắc là đi truy bắt loạn đảng. Hắn mấy hôm nay đều cố gắng đột phá nhị thập nhất động thiên nhưng bất thành, mỗi lần cố gắng đột phá bình chướng đều thiếu hụt linh khí, vô phương vượt ải, hắn than thở không thôi, quả thực vượt qua nhị thập động thiên là lạch trời.
Hắn đang trầm tư nghĩ cách thì có tiếng Lê Thọ hô lớn: "Lý đệ, Lưu gia chủ tới thăm, haha!".
Lý Minh mở cửa ra đón tiếp thì tròn mắt ngạc nhiên, trước mặt hắn là hai cha con Lưu Đạt, Lưu Linh, không ngờ tùy tiện uống nước ven đường cũng gặp hổ dữ, hắn còn trân trân đứng nhìn thì Lưu Linh đã cười tươi như hoa nói: "Tiểu sơn tặc, tiểu thầy tướng, tiểu tiều phu, ta nên gọi huynh là gì?".
Lý Minh cười gượng, hắn đánh trống lảng: "Mới Lưu Gia chủ vào nhà". "Ngươi không cần khách khí, gọi ta là Lưu thúc."
- Lưu Đạt ánh mắt có ý cười đang nhìn Lý Minh.
Cả bọn vào bàn trà nói chuyện, Lê Thọ thì thầm vào tai Lý Minh: "Không khéo người ta đến nhận con rể!", Lý Minh phất phất tay ra chiều nhảm nhí.
Lưu Đạt mỉm cười nói: "Ngươi lần trước bói cho chúng ta một quẻ hung, quả ứng nghiệm.", Lưu Đạt kể lại chuyện lên Tản Viên Sơn, bị mấy cường giả bịt mặt tập kích, tình thế hung hiểm nhưng qua miệng hắn mọi chuyện giống như ăn cơm hàng ngày, Lý Minh Lê Thọ thầm thán phục.
"Lý huynh, huynh giúp ta bói một quẻ xem lần này có đậu vào Quốc Tử Giám?"
- Lưu Linh phỏng chừng đã bị nghiện môn tướng số này, mà nữ nhân hầu hết đều như vậy.
"Ta không phải thần thánh, tiểu thư thông cảm."
- Lý Minh cười khổ, hắn không phải cái gì bói cũng ra, hơn nữa phỏng chừng nói đúng động chạm thiên cơ phản phệ, cái mạng nhỏ hắn cũng không đủ một trận lôi phạt.
"Vậy huynh giúp ta xem chỉ tay!"
"Tiểu thư ta không phải..."
"Vậy huynh có muốn ta cáo tri danh tính sơn tặc, lần này thế gia đệ tử hội tụ đông đủ a!"
- Lý Minh chưa nói xong, Lưu Linh đã tủm tỉm cười đe dọa, nàng vốn tính tò mò đã dốc lực điều tra, tuy có vài người từng giáp mặt cận chiến với Lý Minh nhưng đều bị hắn dùng mặt nạ che mất, chỉ có một nhóm lúc đầu đụng mặt thật của hắn, không may lại có Lưu gia đệ tử trong đó.
Lý Minh nhìn sang Lưu Đạt cầu cứu thấy vị gia chủ đang ngửa cổ nhìn lên mái nhà, hắn đành chiều lòng bảo Lưu Linh ngửa bàn tay phải lên nhìn một lúc rồi phán: "Số mệnh tiểu thư mặc định cả đời sung túc, lấy được đức lang quân giỏi giang tài ba, con cái đầy đàn...", hắn thao thao bất tuyệt theo đúng lời lão Tả Ao nói ngoài chợ, Lưu Linh cười vui sướng không ngậm được miệng.
"Mong tiểu thư giữ kín dùm ta!"
- Lý Minh bói xong nhăn mặt cầu xin Lưu Linh, đúng là một phút bốc đồng cả đời bốc %#@.
"Được, huynh yên tâm!"
- Lưu Linh hào sảng đáp.
Lê Thọ chen mồm: "Lý đệ quả lợi hại", không biết hắn khen Lý Minh lừa được Lưu Linh hay Lý Minh cướp được nhiều người.
Quay về việc chính, Lý Minh nghe Lê Thọ cùng Lưu Đạt nói qua về biến loạn, việc thế gia con cháu bị tập kích trên núi quả thực có phần sơ suất, không ngờ cả Tây Lâm Cung cũng nhúng tay cung cấp định thần châu khiến bọn hắn cử người đi theo bảo hộ bị mất dấu, may mắn tổn hại không đáng bao nhiêu. Về Dương gia, cả gia tộc đều đã bị quản chế, những người phản bội đều đã bị đi đày về phía Nam sát biên giới Chiêm quốc, cũng không có ai bị giết, Lý Minh cảm khái hoàng thượng quá nhân từ.
Số thí sinh trên núi hôm đấy cũng còn gần nghìn, đều là tinh nhuệ đệ tử các gia tộc hoặc tán tu tích lũy lâu năm, vòng đầu chú định sự khôn khéo thực lực, vòng tiếp theo sẽ chú định vào ngộ tính, cũng chưa rõ thể lệ ra sao, mỗi năm đều có điểm khác.
Lý Minh thắc mắc hỏi: "Chúng ta cường giả đông như vậy, sao không diệt luôn thủy binh Hãn tộc?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!