Chương 150: Một nửa quan lại triều đình là đồ Khốn

Đức Chính đưa tay xoa huyệt Thái Dương, hồn phách bay lên mây, Bùi Linh chỉ giỏi việc nội chính như thuế má, lễ bộ, bang giao, lão thiếu đi ánh mắt của bậc chiến tướng, thường mở miệng ra dứt khoát chủ hòa.

Phần ngược lại, Phụng Hiểu lại là tay lão tướng từng trải, đánh đâu thắng đó, nhưng thiếu đi sự tính toán hậu phương, nói lão như thiên lôi chỉ đâu đánh đấy có mấy phần đúng.

"Hoàng Thượng vạn tuế, Điện Tiền Chỉ Huy Sứ, Lý Minh tướng quân đã tới, đang đợi chỉ dụ phía ngoài điện!", Bất chợt có giọng nói oang oang phả vào trong điện chấn cho bọn quan văn tai ù đầu váng, người tâu không ai khác, chính là Vũ Vệ Hỏa Đầu Lê Thọ, con trai của Lê Đô Thống.

"Truyền hắn vào!", Đức Chính vui vẻ ra mặt.

"Cho truyền Điện Tiền Chỉ Huy Sứ!"

Lý Minh lỉnh kỉnh tiến vào, bộ võ phục này công dụng thì ít mà làm màu thì nhiều, nếu để cho Bát Quân mặc thứ này ra trận, đảm bảo mười trận thua tám chín.

"Hoàng thượng!", Lý Minh ôm quyền, lấy giang hồ lễ nghĩa chào Đức Chính Đế, hắn không có quỳ xuống.

Lập tức bọn quan văn nhao nhao, ai nấy mặt giận tím, tay run run chỉ về phía hắn, Thượng Thư Bộ Lễ lập tức nằm rạp xuống đất, hướng Đức Chính Đế tâu thảm thiết: "Hoàng Thượng, hắn là tên nghịch tặc, gặp Thiên Tử mà không quỳ, tội đáng tru di tam tộc!"

Cả đám quan văn kích động, đồng loạt quỳ xuống đòi chém, duy lão Thái Úy vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh.

Phía bên phải, đám tướng soái nhếch miệng cười khẩy, bọn hắn xưa nay hành vi phóng túng, đánh trận ngoài biên ải ít khi nghe lời vua, thấy hành vi của Lý Minh cũng vô cùng khoái trá, hận không thể mở miệng chửi mắng đám quan văn.

Đức Chính nhức đầu xua xua tay, ý bảo bọn quan văn đứng dậy, Lý Minh tuy là chịu phụng chỉ dụ của hắn, nhưng bối phận rất cao, duy chỉ Man Hoang Thủ Mộ Giả đã đủ để ngang hàng với hắn, chưa nói tới Hình Khí Chưởng Môn Nhân quát tháo thiên hạ, bọn quan văn vốn ít biết tới Tu Chân Giới, nghe Lý Minh chưa đủ hai mươi đã đảm nhiệm bậc này chước tước, sinh lòng ghen ghét cũng không có gì lạ.

"Chư vị, bản tướng vốn là kẻ bần nông ít học, lúc lang thang ở Châu Cổ Pháp, thấy con trai của Thượng Thư Bộ Lễ lén lút chở một xe vàng bạc về Kinh, hẳn là cống vào ngân khố cho Triều đình. Nghĩa cử của nhà Thượng Thư thật làm bản tướng cảm động tới rơi nước mắt!", Lý Minh đưa tay áo khẽ lau, sụt sùi không nói nên lời.

Thượng Thư Bộ Lễ nghe tới đây thì tái mặt, nhưng lão cũng sống lâu hóa cáo, bèn chối bay, lại nhìn lão Thái Úy, khiến lão nói đỡ cho mấy lời, cuối cùng chạy tới làm hòa: "Lý tướng quân tuổi trẻ tài cao, quả là phúc phận cho đất nước."

Lý Minh mỉm cười đáp, tất nhiên cái nheo mắt của vị Thượng Thư lúc quay đi không giấu được hắn.

Đức Chính ngồi phía trên cười tủm tỉm, nói: "Bộ Hộ trông coi ngân khố, mau cử người ra đón quý tử nhà Thượng Thư Bộ Lễ!"

Mấy vị quan văn ở dưới dạ vâng, bốn mắt nhìn nhau, vậy là nhà Thượng Thư Bộ Lễ mất trắng phen này, không ít ánh mắt thù địch nhìn về phía Lý Minh, chỉ có lão Đô Thống là hả hê.

Lão Thái Úy bấy giờ mới lên tiếng: "Phía bắc, Thiết Kỵ Hãn Tộc đạp Ải Chi Lăng. Phía Nam, Chiêm Quốc lục tục dụng binh, cấu kết mờ ám cùng Tây Lâm, Điện Tiền Tướng Quân có cao kiến gì chăng?"

Bọn quan văn nhất tề nhìn về Lý Minh, cho hắn là kẻ thất học, nhếch mép chờ hắn đưa ra chủ ý.

Lý Minh nhìn lên nóc Càn Nguyên Điện, nói vu vơ: "Trăng đêm nay tất rõ, sáng nhất canh ba, Càn Nguyên Điện hẳn là đẹp lắm, mọi cao kiến Thái Úy nói rất phải."

"Ngươi!!!", Lê Đô Thống khó hiểu.

Bọn quan văn cười cợt lấy làm hả hê, nhất loạt muốn đứng ra tâu ủng hộ cao kiến của Thái Úy, nhưng đúng lúc này Đức Chính cho bãi triều.

Đêm đó, quả nhiên trăng sáng vằng vặc, bấy giờ là rằm, đã nửa tháng không mưa, đương nhiên trời quang mây tạnh, Lý Minh xem thiên tượng quả là kinh thế hãi tục.

Đương lúc canh ba, Đức Chinh nhảy lên nóc Càn Nguyên Điện ngắm trăng, nhắm mắt chờ đợi.

"Hoàng thượng!", Lý Minh tiến ra chào.

"Lý Minh, ngươi canh ba hẹn ta ra đây, không phải muốn lấy mạng trẫm chứ?", Đức Chính cười hỏi.

"Hoàng Thượng phật pháp cao thâm, ta không phải đối thủ!", Lý Minh mở Âm Dương Song Nhãn, quanh người Đức Chính tỏa ra vầng hào quang, trông như một tôn Phật Đà trang nghiêm, những kẻ tu thành vô thượng Phật pháp đều có dị tượng như vậy.

"Ngươi hẹn Trẫm ra đây không phải chỉ để nói chơi?", Đức Chính tò mò nhìn hắn.

Lý Minh hỏi: "Nùng Trí Cao hiện giờ ở đâu? Còn sống hay đã chết?"

Đức Chính đáp: "Còn sống. Ta giam hắn ở trọng ngục!"

Lý Minh thờ phào nói: "Quan ải phía bắc xong một chuyện!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!