Chương 15: Thuốc Hối Hận

Đại La Cấm Thành, Càn Nguyên Điện, đây là nơi Đức Chính Đế tu hành cũng là nơi ngự triều, được xây dựng trên Long Đỗ Sơn, ngọn núi duy nhất trong kinh thành, tuy không to lớn nhưng tỏa ra khí thế uy nghiêm, tương truyền ngọn núi này chính là rốn rồng, long khí cả vùng tỏa ra mạnh mẽ nhất chính tại nơi đây.

Lúc này trước sân điện, hơn trăm vị cường giả của Dương Gia đang bị bao vây, trong đó có cả nhân mã của Hãn Tộc, Tây Lâm Cung và Đông Hải Hắc Vực. Dương Thiên Cường, gia chủ của Dương Gia khóe miệng vương máu, vẻ mặt buồn thảm, tóc tai rối bời đang ngoái đầu lại nhìn mọi người trong gia tộc, trong lòng dâng lên cảm giác bi thống, chỉ một lát nữa thôi e rằng không còn ai sống sót.

"Thiên Cường phản tặc, nhanh giơ tay chịu trói, bọn Hắc Vực chó má đều đã vong mạng."

- Lê Thọ quát lớn, mấy nghìn cấm quân đang vây quanh, khí giới đầy đủ, thậm chí còn có hơn hai chục chiếc Cơ Thần Nỏ lôi từ tường thành xuống, đang nhắm vào đội hình Dương Gia, ước chừng chỉ một lần bắn sẽ tàn sát một nửa nhân mạng chỗ này.

Mấy tôn Hắc Vực cường giả nghe thấy Lê Thọ nói mắt đều tỏ ra hung quang, lần này bọn hắn thiên tân vạn khổ mới lừa được Vô Vi Tông, từ cửa bể lần theo sông lớn sông bé tiến về Đại La, cùng Hãn Tộc, Tây Lâm Cung, Dương Gia mưu đoạt hoàng quyền, ý đồ kiếm một chén canh, không ngờ toàn quân bị diệt, một trận chiến trên Đại Hoàng Giang, xác thủy tộc nổi kín mặt sông.

"Chó má Hãn Tộc, các ngươi định chờ sung rụng sao, phỏng chừng chiến thuyền của các ngươi đã chìm quá nửa ở Bạch Đằng Giang, hắc hắc!"

- Lê Thọ cười khả ố, mấy tên Hãn tộc cường giả lo lắng không thôi, tuy khí thế tỏa ra không kém nhưng thực chất đều đang nghĩ cách chạy trốn.

Trước cửa chính Càn Nguyên Điện, trên thềm cao đứng đó là Đức Chính Đế cùng mấy vị cường giả của Pháp Vân Tự, Vô Vi Tông, Nguyễn Gia, Trần Gia, Lưu Gia. Đức Chính Đế thần thái uy nghiêm, râu rậm mày ngài, thân mang giáp vàng, lưng đeo trường kiếm, tỏa ra khí thế của bậc đế vương quân chủ, nhìn kỹ còn có thể thấy trên khuôn mặt hắn hiện ra nét tiếu dung. "Thiên Cường huynh, trẫm đối xử với Dương Gia thế nào?"

- Đức Chính Đế hỏi.

"Ngươi đối xử với tộc ta không tệ."

- Thiên Cường buồn bã đáp.

"Bệ hạ, không cần nói nhiều với súc sinh!"

- Vô Vi Tông Chủ Vũ Phượng Tường quát lớn, tuy nữ nhân nhưng nàng ta tính nóng như lửa, mặt luôn hằm hằm, cây nỏ trong tay lăm lăm chỉ trực chờ Đức Chính Đế ra lệnh một tiếng lập tức ghim Thiên Cường xuống sân, Hắc Vực giết chết không biết bao nhiêu Vô Vi Tông đệ tử, không ngờ bọn Dương Gia cả gan dẫn giặc vào nhà.

Đức Chính Đế giơ tay ra hiệu im lặng, hỏi tiếp: "Vì sao?"

Dương Thiên Cường chậm rãi đáp: "Dương Gia ta trước kia mới là chủ nhân Đại Việt, cũng là nhất lưu gia tộc. Vậy mà mấy năm nay không ngừng bị chèn ép, đường sống không còn, ta cũng chỉ vì tộc mình!"

"Tổ tiên chúng ta hy sinh vì gia tộc họ ư, Dương Đình Nghệ tướng quân bôn ba vì Dương Gia ư?"

- Đức Chính Đế hỏi lại. Dương Thiên Cường lặng im không nói.

"Nếu ngươi làm hoàng đế tốt hơn trẫm, trẫm sẵn sàng nhường ngôi, ngươi làm được ư?"

- Đức Chính Đế giọng đanh thép hỏi.

"Ta...!"

- Dương Thiên Cường ấp úng. Đức Chính thở dài lắc đầu.

"Cường Dương, ngươi muốn chết thế nào?"

- Một vị trung niên nhân đứng bên phải Đức Chính Đế, râu ria xồm xoàm, nhếch miệng cười đểu hỏi. Vô Vi Tông chủ đỏ mặt quay đi, Đức Chính Đế cùng mấy vị còn lại đều ho khan, hắn chính là Trần Phúc, gia chủ Trần Gia, Mân Thương Đường là gia sản nhà hắn, hắn còn có một đứa con tên Trần Lộc, bài danh ngũ đại cường giả trẻ tuổi của đại lục, nhưng chừng đó cũng không có gì to tát, kinh khủng nhất chính là mỗi lần gọi tên Phúc Lộc hai cha con nhà hắn, ai cũng đánh cái rùng mình, sự cổ quái của hai cha con hắn vang danh khắp thiên hạ, phỏng chừng sinh thêm đứa cháu đặt tên Trần Thọ, gia môn Phúc Lộc Thọ nhà này không chừng có thể giúp Việt Tộc đòi lại quốc thổ. Ai cũng lo sợ Trần Phúc làm bừa, tự tiện xông lên bắt Dương Thiên Cường đi mổ xẻ các kiểu.

"Thiên Cường, giờ này là lúc lòng dạ đàn bà ư?"

- Tây Lâm Tượng Vương quát lớn.

"Haizz, Đúng là rước voi về giày mả tổ!"

- Nguyễn Gia gia chủ Nguyễn Lượng lắc đầu chán nản, ngón trỏ gõ cốc cốc vào chiếc tẩu thuốc.

Dương Gia chủ biết đại cục đã định, ôm quyền xá dài nói: "Phật Mã huynh, Lưu Đạt huynh, Trần Phúc huynh, Nguyễn Lượng huynh, Phượng Tường muội, chúng ta từng cùng nhau vào sinh ra tử, mong các huynh cho tộc nhân ta một con đường sống"

- Thiên Cường gọi tên thật của Đức Chính Đế cùng mấy vị gia chủ, tông chủ, hắn biết mình làm liên lụy tộc nhân, chỉ cầu mong còn giữ lại được dòng giống.

Đức Chính trầm ngâm không trả lời, rút kiếm chỉ vào một vị cường giả Hãn Tộc quát lớn: "Bắt sống hắn!".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!