"Tốt, Lý Chưởng môn còn chưa thu thành Linh. Tòa thần điện này chính là bàn đạp để Lý Chưởng môn một lần cá chép hóa rồng.", Oanh Thải không thấy Nguyên Linh của Lý Minh hiện ra, đạo cô miệng nói tay làm, pháp lực cuồn cuộn phóng ra treo Lý Minh lơ lửng giữa điện, mặc kệ cho hắn la hét. Căn bản tiếng kêu của Lý Minh không nhằm nhò gì so với thần thông đang ầm ầm như sóng vỗ của vị Thái sư bá kia.
Oanh Thải chưởng chỉ vỗ liên tục lên mái điện, quần tinh loạn vũ, nhật nguyệt đổi sắc, từng khỏa tinh thần ầm ầm va vào nhau, chỉ một chốc, nóc điện rung ầm ầm hiện lên một vầng mặt trời đỏ rực, liệt hỏa thiêu đốt, cả đại điện tràn ngập Hỏa Nha bay loạn.
Oanh Thải đạo cô hét lớn: "Lý Chưởng môn, đây là Nhật Linh, Hỏa Nha Nhật Linh, chưởng môn thử phóng ra thần thức hấp thu một chút hỏa lực."
Lý Minh bị liệt hỏa thiêu tới râu tóc quăn queo, da thịt bốc mùi khét lẹt, hắn kêu la không được bèn quay sang mắng cha chửi mẹ, căn bản là lão đạo cô cũng không nghe thấy, lúc này chỉ còn tiếng lửa táp phần phật xen lần thần thông ầm ầm bạc tạc.
"Lý Chưởng môn, nhanh tay một chút!", Oanh Thải vẫn đang không ngừng chân đạp bát quái, tay áo phiêu dật vỗ ra từng đạo chưởng pháp thiêu đốt không gian, Quy Linh phía sau lưng mụ há miệng phun lên trời từng đạo liệt hỏa, miệng đạo cô liên tục hối thúc.
Lý Minh đen mặt, vị đạo cô này cũng quá càn rỡ, không thèm hỏi han hắn một tiếng, vừa nghĩ tới liền động tay động chân.
Trong nguyên thần không gian, một tôn Lý Minh ngồi lơ lửng phía trên Thái Cực Đồ, xiềng xích quấn thân, hỗn độn cùng âm dương chi khí bồng bềnh tụ quanh mình, đây chính là Nhân Linh của hắn.
Nhân Linh đứng dậy mở mắt, chiếu ra một đạo Âm Dương nhị khí, đạo khí này lại hóa thành thần thức chiếu tới bầy Hỏa Nha kia, chỉ trong chốc lát, bầy Hỏa Nha ào ào rớt xuống, liệt hỏa quanh người Hỏa Nha tắt ngấm, biến thành hắc bạch nhị khí tan đi, vầng liệt hỏa kia phút chốc tiêu tan.
Oanh Thải đạo cô than thở một tiếng, nói: "Thật tiếc, Lý Chưởng môn quả thực vô duyên với Nhật Linh."
Nhưng chỉ một lát sau mụ lại phấn chấn tinh thần: "Nguyệt Linh thường chỉ có nữ tử dùng được, nhưng Lý Chưởng môn cũng xem như yểu điệu thướt tha, biết đâu lại thành đại sự, cũng không phải nam nhân là không tu được, chẳng qua về sau phải biến thành thái giám, ta cứ nên thử một chút!"
Lý Minh: "…"
Nguyệt Linh chính là Thái Âm chi khí, chí hàn chí nhu trong thiên hạ, đối nghịch cùng Thái Dương chi chí chí dương chí cương, những kẻ tu Thái Âm Chi Khí đều là nữ tử, mụ đạo cô này có lẽ quá mong ngóng một nhân tài mà quyết định làm liều.
Tuy nhiên, Thái Âm chí hàn cũng là diễn sinh từ Âm Dương nhị khí, Lý Minh chỉ khẽ phóng thần thức, vầng Nguyệt Lượng đang hình thành cũng mau chóng sụp đổ.
Oanh Thải nhất quyết không buông, Bát Quái quyền chưởng vẫn vỗ ra không ngừng nghỉ, Ngũ Diệu kim, mộc, thủy, hỏa, thổ cũng bị mụ triệu tới, nhưng thủy chung Lý Minh đều không thể Thâu Linh, những loại Linh lực mạnh nhất không cách nào dung nhập với thần hồn của hắn.
Oanh Thải khuôn mặt thất thần, tán đi pháp lực cùng thần thông, thả Lý Minh xuống, ngửa mặt lên nóc điện than: "Có lẽ mệnh số Việt tộc sắp hết. Thiên ý, thiên ý!"
Lý Minh tủm tỉm hỏi: "Thái sư bá cớ gì nói ra lời ấy?"
Đạo cô ảnh mắt không giấu nổi sự thất vọng nhìn hắn, nói: "Thủy Hoàng Đảo ẩn mình trăm năm đã xuất thế, vạn năm qua, mỗi lần bọn hắn đi lại trên thế gian đều có một vương triều cổ của chúng ta diệt vong."
"Thái sư bá lo xa, chuyện cũ không thể mang ra tính toán như vậy!", Lý Minh nói.
"Lý Chưởng môn, ngươi còn trẻ nên không biết!", Oanh Thải lắc đầu.
"Chưởng môn có biết Mai gia?"
Lý Minh gật đầu, Mai gia chính là gia tộc của Đế hậu, chống lưng cho triều đình, thế lực rất lớn, cai quản cả một vùng Diễn Châu.
"Mai gia vốn chính là Đế tộc xưa kia, Hắc Đế từ một đôi quang gánh mà lập nên nghiệp lớn, kiếm một mảnh đất cắm dùi cho Việt tộc ta, chấn hưng giang sơn xã tắc, binh lực hùng mạnh, truyền thừa lưu tới vạn năm sau. Nhưng thế nào?"
Lý Minh nhíu mày, Oanh Thải lại nói: "Chẳng phải cũng bại vong trốn vào một góc hẻo lánh an phận ư!"
Lý Minh muốn phản bác, nhưng không nói thành lời.
Oanh Thải tiếp tục đả kích: "Ngươi lại biết Phùng gia, Dương gia, Ngô gia, Đinh gia, Lê gia ư?"
"Trong số này Đinh gia hùng mạnh nhất, Tiên Hoàng bình định mười hai lộ quân, hùng bá thiên hạ, Đinh gia bây giờ ở đâu?"
"Ngươi biết Ngô Vương ư, một trận chiến trên Bạch Đằng Giang dìm chết mấy chục vạn Thiên quốc Hãn tộc thủy binh, Ngô gia bây giờ ở đâu?"
Oanh Thải đưa tay chỉ về phương đông, nói: "Tất cả đều do bọn hắn!"
Oanh Thải chán nản quay lưng đi ra ngoài điện tự bao giờ, trong miệng còn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần vọng lại: "Tìm cho hắn Linh Binh hoặc Thần Ma Linh tốt, hắn không mạnh nhưng cũng còn chút hy vọng. Trời không tuyệt đường người…"
Đạo cô bỏ lại Lý Minh trong điện, hắn bị đả kích mạnh mẽ, lời nói của Oanh Thải như một búa lớn gõ vào lý trí của hắn, khiến hắn hoang mang tột độ, khuôn mặt vặn vẹo khó coi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!