Trên một con phố, Lý Minh lang thang, nãy giờ hắn bị lạc vẫn đang loanh quanh tìm đường về phủ, vừa nãy hắn có chút say tìm chỗ giải quyết ai ngờ bước đi lung tung, giờ tỉnh lại mới biết đã xa tít tắp, Bổng Thánh phủ phía tây, mà giờ hắn đã mò sang được phía đông, thầm chửi rượu quả thực làm hỏng chuyện, bọn binh tướng cấm vệ không biết đã bù khú nơi nào.
Hắn rẽ sang một con hẻm nhắm thẳng hướng tây, nơi này có chút hoang vắng, bỗng hắn thấy một thiếu niên đang nép trong góc tường, vừa thấy hắn liên giơ tay lên miệng ra hiệu im lặng. Liền ngay sau đó có một nhóm ba người chạy về hướng này, Lý Minh lập tức quay về bộ dạng sâu rượu, mà cũng không cần hắn giả vờ, cả người đều tỏa ra mùi rượu nồng nặc.
Một người trung niên để râu, ăn mặc theo lối thương gia, tay cầm một cây quạt, tướng mạo thanh lịch ôm quyền hỏi Lý Minh: "Xin hỏi tiểu huynh đệ có thấy vị thiếu niên nào đi qua đây chăng? Công tử nhà ta bị lạc, bọn ta rất lo lắng!"
Lý minh mắt lờ đờ nhìn cả bọn, hắn thấy một tên đại hán thô to trông như người hầu, một vị nữ trung dáng người béo lùn, khuôn mặt tỏ ra lo lắng, tên thương gia mặt mũi lại càng dễ nhìn, tạo cảm giác thân cận. Lý Minh thân hình liêu xiêu dựa vào tường hỏi: "Ta thấy một tên ăn mặc trường bào màu xanh, ọe ọe!".
Tên thiếu niên nép trong hẻm khuôn mặt hồi hộp lo lắng, rút thanh chủy thủ bên hông thủ sẵn. Tên đại hán thô to nhanh miệng đáp: " Đúng, chính hắn".
Vị nữ trung nhanh miệng chen ngang "Hắn chính là công tử nhà ta, mong thiếu hiệp cho biết!"
Lý Minh đập tay vào trán, lắc đầu mấy cái để tỉnh táo hơn đưa tay chỉ bừa một hướng: "Vừa nãy có mấy tên quan binh dẫn hắn đi hướng kia, à không hướng kia, ọe!"
- miệng hắn gầm gừ tỏa mùi rượu càng nồng nặc.
"Đa tạ!". Bọn kia nhíu mày một chút, cảm ơn rồi đuổi theo hướng Tây được Lý Minh chỉ.
Tên thiếu niên trong hẻm mồ hôi đầm đìa, thở dài thoát lực, Lý Minh nghêu ngao hát vài câu, chửi thêm vài câu, mắt đảo vài cái, phi vào hẻm hỏi: "Ngươi bị thương?".
"Đa tạ ngươi!"
- Tên thiếu niên gật đầu, tay trái ôm bụng, tay phải cầm trủy thủ nói.
"Ta biết chút y đạo, ngươi để ta xem."
Tên thiêú niên gật đầu, Lý Minh kiểm tra thấy một vết đâm sâu ở bụng trái, không nguy hiểm tới nội tạng nhưng đang trở nên thâm đen.
"Có độc."
- Lý Minh lấy chút thuốc trong túi rắc lên vết thương, miệng an ủi thiếu niên: "Không nặng lắm, ta tạm thời ngăn độc tính không lan ra, về sau ngươi có thể vận công khu trừ".
Tên thiếu niên vui mừng, thở phào một hơi, đang muốn cảm ơn liền nghe Lý Minh nói tiếp: "Ngươi yên tâm, trâu bò trong thôn ta đều có thể cứu, vết thương như vậy có xá gì", hắn lập tức hoảng hồn, muốn ngăn lại, nhưng cảm thấy vết thương quả thực đỡ hơn, độc tính đã được cầm cố, nên hắn bụng bảo dạ cố ngồi im.
Một lúc thương thế thuyên giảm năm phần, tên thiếu niên có thể hành động được, đứng dậy cảm tạ, đưa cho Lý Minh một miếng ngọc bội: "Nếu Nhật Tôn ta còn mạng, ắt hẳn báo đáp!".
Tên thiếu niên Nhật Tôn vừa đưa được miếng ngọc bội cho Lý Minh thì một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Hừ, ngươi còn cơ hội báo đáp sao?".
Tên thương nhân một đầu chặn hẻm, nhếch mép cưới đểu, tay phe phẩy cây quạt, đầu hẻm còn lại là tên đại hán và vị nữ trung béo lùn đang áp sát lại gần.
Thiếu niên Nhật Tôn mặt không biến sắc, lạnh lùng hỏi: "Các ngươi là người của Vũ Đức Vương?".
"Ngươi trước mặt chúng ta chỉ là một cái xác, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết."
"Câm miệng." – Vị nữ trung béo lùn đang định nói thì bị tên thương nhân quát – "Nhanh giải quyết!".
Lý Minh thầm kêu hỏng, phen này hắn tự mua dây buộc mình, ắt hẳn tên Nhật Tôn kia gây thù chuốc oán với ai, hắn đang ngó nghiêng xung quanh, chuẩn bị thi triển công phu tâm đắc nhất – chạy, phen này không nhanh ắt hẳn bị thủ tiêu cùng tên kia.
Nhật Tôn đôi mắt lăng lệ, hàm răng cắn chặt, chuẩn bị cá chết rách lưới, hắn tính toán một chút, ba tên kia đều là Tụ Thần cảnh giới, bản thân mình mới là Phá Cốt, hơn nữa còn bị thương nặng, vừa rồi chạy trốn chính bị tên thương nhân kia phóng ám khí đả thương, nơi này phía đông còn cách xa Hoàng Thành, hắn nói: "Huynh đệ, ta không kịp báo đáp ơn ngươi.
Ta mạng sắp không giữ được, xin nhờ huynh đệ một việc cuối cùng!".
Lý Minh đang thầm chửi mẹ chửi cha, chính hắn cũng không xong, còn quan tâm được người khác. Nhật Tôn nói tiếp: "Ta liều mạng cầm chân bọn chúng, nhờ ngươi đưa bức thư này về Bổng Thánh Quân Phủ, giao cho tướng quân Lê Thọ".
Lý Minh ngạc nhiên, quay lại nhìn Nhật Tôn, hắn thấy trong ánh mắt tên kia toát ra sự bình thản, xem nhẹ sống chết, làm cho hắn thầm khâm phục, "Hẳn là có duyên!"
- Lý Minh thở dài, cất bức thư vào trong áo.
"Tiểu lừa gạt, ngươi chôn cùng hắnnn" – Tên đại hán thô to rút một cây chùy lớn ra đập về phía Lý Minh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!